Có bao h bạn chìm vào trong nỗi buồn nào đó mà cảm thấy yên bình, nhẹ nhàng mà ko muốn thoát ra ko?
Mình ngồi tưởng tượng.
Mình đang ngồi trong công ty, tay chống cằm, chắc đang buồn.
Mình ngồi cảm nhận và phân tích cảm giác đó.
Rồi mình quyết định ko muốn phân tích nữa, mình chỉ muốn cảm nhận thôi.
Công ty quá đông người, mình trốn ra ngoài cầu thang ngồi một mình.
Mình thấy thích vì chỉ có mình mình.
Chỉ mình mình, và mình chỉ muốn ngồi đó, một mình.
Mình còn có ý nghĩ là nộp đơn xin nghỉ phép luôn vì mình ko muốn ai phá vỡ khoảnh khắc đó.
Rồi có một anh ra hỏi mình sao mình lại buồn?
Mình nói mình có nhiều nét tính cách borderline,
nếu anh muốn nghe câu chuyện của em thì anh phải trả giá bằng cả cuộc đời.
Anh đi.
Mình tiếp tục đắm chìm vào cái không gian chỉ có một mình,
mình vẫn ngồi đó,
ah, hình như mình đang cảm nhận cái cảm giác ấm áp đó
cái cảm giác tỏa ra trong không khí giống mỗi khi khí lạnh về
nhưng nó ko lạnh, ấm ấm, và trầm xuống.
Mình ko muốn ai làm phiền mình cảm nhận nên chỉ muốn một mình.
Trong hoàn cảnh tưởng tượng chỉ có một mình, mình vẫn tưởng tượng mình có một mình.
Nhưng một mình trong không gian ấm áp bao trùm đó.
Anh đó quay lại, sẵn sàng nghe mình nói.
Nhưng mình chỉ nghĩ trong đầu:
Mình nói mình nghiện, nghiện đắm mình vào cảm giác đó.
Đêm hôm qua mình nằm mơ, trong giấc mơ có người ấy,
tuy ko thấy mặt, chỉ thấy lưng, vai, còn phía trc thì thấy đc phần miêng trở xuống.
Trong mơ người ấy ko làm những hành động j cả, nhưng lòng mình tự tạo ra là một vùng trời bình yên, sự ấm áp bao trùm toàn thân, làm mình thấy lâng lâng. Một cảm giác gây nghiện.
Và khi chợt mình tỉnh dậy, ko còn sự ấm áp đó nữa.
Chợt hụt hẫng. Rồi buồn. Muốn một mình.
Nhưng ko hề thấy tức giận, chỉ thấy trống vắng, nhưng thích ngồi với sự trống vắng ấy.
Rồi mình cười với anh đó.
Mình nói kêu anh đi thì quá mất mặt cho anh.
Nên em làm người tốt, em sẽ đi vô làm việc,
anh ko cần phải đi, em ko cần phải nói, thế là ko có gì lưu luyến giữa hai ta.
Xong.
Vậy mình đang nghiện cái gì?
Sự ấm áp đến từ giấc mơ ko thật mang lợi nỗi buồn.
Mình nghiện buồn or mình nghiện sự ấm áp đó?
Hay là,
Mình biết dù mình buồn, dù chỉ muốn ngồi một mình,
nhưng vẫn có người sẵn sàng đi tìm mình,
nghe mình, dù cho sau đó sẽ "ôm một cục nợ borderline".
Ai cha, chắc giờ mình cô đơn lắm rùi đây nè.
Chắc cái mình yêu là bức tường quá ta ơi,
luôn cho dựa mỗi khi một mình.
Chắc lên mạng down mấy bài của nhóm Bức tường nghe quá ^^
Mang những niềm vui của mình đi theo chúng tôi, để nó đc lan tỏa.... Lên đường nàooo...!!!
Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015
Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015
Bây giờ là tháng 12
Bây giờ là tháng 12
chúng ta đang ở đâu trên những dặm đường dài?
Một năm của buồn vui cuối cùng cũng đến lúc phải buông tay
như những cơn gió mùa đông về đúng hẹn
đã từng nghĩ mình có thể chết đi nhưng cuộc đời bận rộn
biết bao lần tin rằng sẽ chạy trốn
mà vẫn cứ thức dậy với bình minh…
Ngày tháng nào mình còn vững tin nắm giữ được hành trình
nhưng càng đi càng thấy lòng ngơ ngác
ảo tưởng bản thân mình từng là thứ gì đó vĩ đại hơn hạt cát
mà ngoài kia đơn giản
chỉ một cơn gió thổi qua…
Một năm đã lấy đi của mình quá nhiều xót xa
có những ngày vui sao trong lòng vẫn gợn sóng
nghĩ là vì bản thân không cần ai kỳ vọng
nên dù đôi lần bật khóc
nước mắt cũng chưa hề chảy ra…
Đây là năm tháng mình đứng giữa lạnh lùng và thiết tha
những sớm mai cuộn tròn trong hơi thở
mình rồi sẽ ra sao nếu trái tim thôi không còn nhớ
như một giọt mưa thêm vào tháng ngày đổ vỡ
có đáng gì nữa đâu?
Một năm của bao nhiêu cơn mưa bao nhiêu ngày nắng ở trên đầu
mình trôi đi trên từng bước chân mờ dấu vết
lần nào cũng giật mình vì sợ một ai đó đến
lúc đáy lòng chỉ toàn là hoang vắng
đến linh cảm cũng bất an…
Bây giờ là tháng 12
chúng ta đang ở đâu trên những dặm đường buồn?
(Phong Việt - Trích tập thơ Sống một cuộc đời bình thường)
Đọc thơ mà thấy mơ mơ hồ hồ, ko có cái gì có thể nắm bắt, như đã bắt đầu nhận ra điều gì đó nhưng vẫn chưa thể gọi tên. Nhưng hình như đọc bài thơ này, nổi lên nhiều nhất vẫn là nỗi sợ và cô đơn.
Chắc hiện thời mình đang trong tình trạng như vậy nên mới cảm thấy vậy sao ta? Cũng nhận ra bản thân còn thiếu nhiều thứ, nhưng cái cốt lõi là thiếu cái gì thì chưa nhận ra.
Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015
NHẪN
Chiếc nhẫn, đc đeo trên ngón áp út,
vật biểu trưng tình yêu của hai người.
Anh yêu em và em cũng yêu anh.
Chiếc nhẫn, đc đeo trên ngón áp út,
vật bảo vệ tình yêu của hai người,
nói cho mọi người xung quanh biết
tôi đã có bến đậu, bến bờ hạnh phúc.
Chiếc nhẫn, đc đeo trên ngón áp út,
cũng là vật bảo vệ tình cảm của người khác.
Khi nhìn thấy chiếc nhẫn,
như có tiếng chuông cảnh tỉnh,
hãy mau mau rút lui,
đây ko phải một nửa cần kiếm của mình.
Chiếc nhẫn, đồng âm với chữ Nhẫn,
Vợ chồng phải học cách nhẫn nhịn,
tôn trọng, yêu thương lẫn nhau để cùng nhau đi đến cuối đời.
Người chưa có nhẫn, phải học cách nhẫn nhịn,
để có thể chờ đc,
người đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út của mình.
Nhẫn!
Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015
HÒA NHẬP, HÒA TAN VÀ TÔI LÀ AI
Trời mấy ngày nay nóng kinh khủng, vừa nóng vừa hầm, thúi hẻo
hơn nữa là quạt chỗ giường mình bị hư, đã thế còn đc người nhà ghé thăm, quá là
trúng số đi .-,-. Haiz, trời nóng, năng lượng cực kỳ dễ bay hơi, thế là phải cắn
răng chịu nóng mà ngủ. Trong lúc thiu thiu ngủ, tự nhiên mình cảm nhận đc làn
gió mát ở đâu thổi tới, rất nhẹ, nhưng đủ làm cho mình trông chờ vào làn gió tiếp
theo (chứ trời nóng mà thổi tí nị, bực thêm chớ mong chờ gì - -!). Tự nhiên
mình nhớ tới những người Tí Hon kéo những sợi tơ từ không khí, làm mình cũng cảm
thấy trong không khí nóng hầm hập này có những làn nóng lạnh đan xen nhau, mình
cũng muốn kéo những làn không khí mát lạnh đó để đắp cho mát. Tự nhiên si nghĩ
tới chiện hòa nhập, hòa tan. Mình nghĩ mọi vật ko có chiện hòa tan, chỉ có trộn
lẫn, nhưng vẫn giữ đc bản chất của mình, chỉ là ko có ai quỡn tìm kiếm và tách chúng
ra thui. Lợi si nghĩ típ, hình như ko đúng, phải có hòa tan chứ, có hòa tan, hy
sinh bản thân mình để ra thứ khác, có thể tốt hơn, có thể xấu hơn tùy vào cảm
nhận của mỗi người, nhưng tan là tan ntn? Vẫn là mình, hay ko phải là mình, hay
là mình nhưng mình ko còn nhận ra mình? Vì một chút thay đổi cấu trúc thui là
đã thành cái khác rồi.
Lợi si nghĩ típ, thầy hay nói là phải hỏi: “Mình là ai?”, tôi
là những gì tôi có hay là những gì tôi là, và khi kết hôn (tại cái này là gắn với
người khác, là đã liên quan đến một vũ trụ khác), phải hỏi cho ra: “Mình đang
yêu ai và muốn kết hôn với ai?”, kết hôn với những gì người ta có hay là với những
gì người ta là. Mới đầu thấy rối rối, vì quăng cái tên đi, quăng chức vụ đi,
quăng tài sản đi, quăng tri thức đi, quăng tính tình đi, quăng gia phả đi…bạn
còn lại gì, đó là bạn đó. Rồi khúc kết hôn hen, quăng tiếp đồ người khác đi
hén: quăng lợi ích đi, quăng những lời yêu thương đi, quăng những cảm giác người
kia cho đi,… còn lại là gì? Và bạn có chấp nhận người ta như người ta là ko? Có
thể sống mãi với người đó ko?
Sau khi si nghĩ thì mình xác định là mình ko còn rối nữa,
mình chuyển sang cấp cao hơn là ko hiểu gì hết. Vì con người là tập hợp của nhiều
thuộc tính lại mà thành, có si nghĩ và cá tính riêng để phân biệt mình với người
khác. Nếu vứt đi mấy thứ đó thì mình còn lại gì: Hư vô? Chẳng là gì cả. Ngay cả
cát bụi cũng chê ko nhận họ hàng nữa. Nếu mình cũng quăng y hệt của người bạn đời
mình thì sao, người đó cũng là hư vô, cũng chẳng là gì cả. Nếu như vậy thì sao?
Vậy mọi người kêu mình chấp nhận nó, chấp nhận cái mình là, mà cái mình là là
hư vô, mà hư vô thì cần gì chấp nhận, bởi có chấp nhận hay ko thì ảnh hưởng gì
tới nó, hư vô mà, cần thiết sự chấp nhận đó sao? Mà đã là hư vô thì cần tình
yêu sao? Nếu ko phải là hư vô thì cái lõi của tôi là cái gì, cái tôi iu bạn lợi là cái gì? Thật mún biết ta ơi.
Câu hỏi đã có, ngồi rung đùi chờ típ câu trả lời vậy^^
Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015
BÀI THƠ KHÓ ĐẶT TÊN
The worst day
Today was the absolute worst day ever
And don't try to convince me that
There's something good in every day
Because, when you take a closer look,
This world is a pretty evil place.
Even if
Some goodness does shine through once in a while
Satisfaction and happiness don't last.
And it's not true that
It's all in the mind and heart
Because
True happiness can be obtained
Only if one's surroundings are good
It's not true that good exists
I'm sure you can agree that
The reality
Creates
My attitude
It's all beyond my control
And you'll never in a million years hear me say that
Today was a good day
Now read from the bottom to top.
Ngày tồi tệ nhất
Hôm này là ngày tệ nhất nhất từ trước đến nay
Và đừng cố thuyết phục tôi rằng
Hẳn có điều gì tốt đẹp trong một ngày
Bởi khi bạn nhìn kỹ hơn sẽ thấy
Thế giới này khá xấu xí
Ngay cả khi
Vài điều tốt đẹp có thể tới chiếu sáng cuộc đời này trong một phút giây
Niềm vui và thỏa mãn cũng không kéo dài lâu
Và không đúng khi nói là
Điều đó phụ thuộc vào suy nghĩ và cảm nhận
Bởi
Hạnh phúc đích thực có thế giữ được
Chỉ khi những điều xung quanh bạn tốt đẹp
Sự giúp đỡ lẫn nhau đâu có tồn tại mãi
Tôi chắc bạn cũng đồng tình rằng
Thực tại
Tạo ra
Quan điểm
Điều này nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi
Và bạn sẽ không bao giờ nghe tôi nói rằng
Hôm nay là một ngày tươi đẹp
Hãy đọc ngược lại từ cuối bài thơ lên đầu nhé.
Tôn trọng tác giả nên để đúng tựa đề, nhưng mình ko thích tựa đề này chút nào, ko thấy khớp khi đọc ngược lợi. Mà lúc đọc ngược lợi thì bài thơ lạc quan í đâu có tựa đề -.-
ÁNH ĐÈN NỬA ĐÊM
Nửa đêm coi phim xong, nhìn ra thấy mọi người đã ngủ hết. Ko thấy gì cả. (Ko tính sợ ma nha^^)
Nửa đêm coi truyện xong thấy trong phòng còn ánh đèn, nhưng nhiên thấy mình ko còn một mình, vẫn còn người thức giống mình, chỉ vậy thui, ko cần ng đó ở bên (khi xuống lấy nước), vậy mà vẫn yên lòng.
Tự nhiên lại nghĩ đến, if nửa đêm gặp ác mộng tỉnh dậy, ai cũng ngủ, xung quanh lại tối như mực, chắc thấy sợ hãi, cô đơn lém. Nhưng if thấy có ánh đèn (ko cần thấy người), chắc lòng sẽ ấm hơn và đỡ sợ hơn, chỉ đơn giản là vì mình ko một mình.
Lại ngĩ đến thói tự nhiên. Ngta ngủ thì mình ngủ, ngta thức thì mình thức, tại sao làm ngược lại chi cho khổ.
Rùi ngĩ đến chiện khác biệt, như thế nào là khác biệt, chắc khác biệt dzí dị hợm cũng giống nhau, tuỳ theo cách nhìn của mỗi người. Nhưng khác biệt với dị hợm, chắc sẽ cô đơn. Nhưng thật sự họ có cô đơn ko?
Si nghĩ típ, nhưng tự nhiên si ngĩ đến ngta làm j, bởi vì những j mình si nghĩ đều là từ chính mình mà ra. Từ ngữ, đều là những khái niệm mơ hồ. Cùng một thấy một hoàn cảnh, cùng nghe một câu chuyện, mọi người thốt lên "Oh", nhưng mỗi cái "oh" đó lại mang ý nghĩa khác nhau.
Nửa đêm lảm nha lảm nhảm cũng chỉ vì bởi ánh đèn^^. Mà có thật là do ánh đèn hay do ngừ có tâm (sự)?
Thui ngủ^^
Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015
GIÁ MÀ LÚC

Giá mà lúc mình buồn như tận thế
Có một ai bấm máy gọi cho mình
Mình sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ
Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh
Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối
Có một ai yên lặng nắm tay mình
Thì có lẽ mình sẽ mang tình đó
Mà thương hoài với một dạ đinh ninh
Giá mà lúc mình đau như dao cắt
Có một ai chợt nói nhớ mong mình
Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu
Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa
Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực
Hết trông mong hy vọng hết cả rồi
Có ai đó bảo mình không sao cả
Mình sẽ bò theo dấu vết sông trôi
Giá mà lúc mình đang yêu, người đó
Gửi tin vui lên những ánh sao trời
Thì có lẽ mình sẽ không lưu lạc
Suốt một đời đau đáu cố nhân ơi!
- Nguyễn Thiên Ngân -
Mình rất thích thơ của bé Ngân này, nhưng trước giờ toàn đọc đoạn đoạn, chứ ko có đọc hẳn nguyên một bài.
Chỉ là mình ko ngờ, bài thơ đầu tiên mình đọc được nguyên bài, và đăng lên blog, thì lợi ko phải là bài mình thích, chỉ là đọc đúng lúc có tâm trạng mà thôi.
Mình chỉ đang tự hỏi: Người con gái ấy lúc thốt lên câu "Giá mà lúc..." ấy có tâm trạng ntn, và bây giờ bạn ấy ra sao? Theo cảm nhận của mình, bạn ấy vẫn còn hạnh phúc, còn biết hy vọng vào thứ gì đó, biết mình muốn gì. Vì có những người, ngay cả khi có bạn bè, người thân bên cạnh, người đó vẫn cô đơn, vì "ai đó" ko phải là "người đó", bi kịch hơn nữa là ko bít "người đó" là ai.
Ah, mình thích hình minh họa: Chỉ còn mình ta với ta.
Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015
ANH CÓ PHẢI LÀ CHÀNG TRAI ẤY ĐÂU
Anh có phải là chàng trai ấy đâu
Sao em cứ sợ một nỗi đau lặp lại,
Sao cứ sợ tình yêu này chỉ là vì thương hại
Mà đem quá khứ buồn vào hiện tại của nhau.
Anh biết rằng chàng trai ấy
đã làm em đau
Làm em khóc, gục ngã sau mỗi
lần đứng dậy,
Niềm tin vỡ vụn nên em cứ
hoài che đậy
Cảm xúc mình mà chối từ hết
thảy những yêu thương.
Anh chỉ muốn cùng em đi chung
một con đường
Mà chàng trai ấy đã buông tay
bỏ rơi em lại,
Anh sẽ dắt em đi qua miền
hoang cỏ dại
Tìm đến nơi yên bình, bên
nhau mãi về sau.
Anh có phải là chàng trai ấy
đâu
Mà lời yêu thương anh phải đợi
lâu đến vậy,
Nói yêu anh đi, rồi em sẽ thấy
Anh dành trái tim mình đổi lấy
hạnh phúc em.
- Huy Hải -
Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015
HOA TƯ DẪN - Đường Thất Công Tử
(Chú ý: Tiết lộ toàn bộ nội dung của truyện)
26.04.2015
Đọc chưa hết truyện nhưng thấy tình iu trong truyện cặp nào cũng quá bi kịch.
Đọc đến truyện tình của cặp đôi thứ 3, thấy hết sức đau lòng (Khanh Tửu Tửu - Công Nghi Phỉ). Chẳng lẽ khi mất mới nhận ra, mới hối tiếc.
Trong 3 cặp đôi đó mình thấy cặp đầu tiên là tự mình làm mình chịu, ko đau lòng lắm: Tuy Tống Ngưng cứu ku j đó, nhưng để ở đời đời với nhau lợi là chiện khác, và chiện này Liêu Khê Khê đã làm đc. Tội tình chi phải hành hạ bản thân mình. Còn Liễu Khê Khê vì tranh giành hạnh phúc của người khác nên phải cái giá dằn vặt suốt một đời, sống trong hạnh phúc mỏng manh lúc nào cũng sợ gia đình tan vỡ, thì đó chính là cái giá phải trả của nàng đó. Nên ko cần phải trả thù trả hận gì cho mệt. Nhưng 2 cặp còn lợi thì thấy bùn vô cùng. Haiz!
Nhưng nói j thì nói mình vẫn thấy mọi người luôn có sự lựa chọn, chỉ là mọi người tự chọn đau khổ cho mình, cả 3 cặp.
27.04.2015
Ảo mộng lun là ảo mộng. If ko thoát ra được, bạn sẽ CHẾT!
28.04.2015
Rốt cuộc đã đọc xong.
Đọc xong thấy buồn. Cũng như mấy truyện khác, cuối cùng mà có cái chết của nv chính thì y rằng mình sẽ buồn. Người ở lợi, công nhận chẳng ai vui.
01.05.2015
Rảnh rỗi quá ngồi si ngĩ:
1. Khanh Tửu Tửu từ nhỏ bị nhồi nhét mìn là Tỷ của Công Nghi Phỉ, chứng minh chiện đó là họ có đường nét giống nhau. Thiệt cái này đúng ăn may. Tuy trên TG có nhìu ngừ giống nhau thật, nhưng ko phải là ngay hồi nhỏ họ đã giống nhau. Rùi cho dù nhỏ giống, chưa chắc lớn lên sẽ còn giống. Đây lại là cặp khác giới. Chi tiết này mìn cảm thấy ăn may.
2. Công Nghi Phỉ mạng lưới thông tin dày đặc, chẳng lẽ ko đi tìm hiểu thân phận nàng này rùi tra ra ai chủ mưu? Tra ra rùi bít ko phải chị em, nhỏ kia ko cần phải trả thù (máu mủ ruột rà j đâu mà trả với thù), sẽ nhận ra bao lâu nay mìn sống trong lừa dối, sẽ có thời gian ko chấp nhận sự thật, nhưng rùi cũng chấp nhận sự thật, bị kịch sẽ ko xảy ra. Tại sao ku kia ko làm? Thiệt!
3. Vì quá đau khổ nên Phỉ đã uống thuốc vong tình. Dzị sao bạn Phất đó lợi cho ku này uống thuốc giải, đâu thể thay đổi đc j. Làm ngta sống mãi với quá khứ, ko bít trân trọng hiện tại, bản thân khổ, người thân cũng khổ, còn ng iu đã chết? (Tại thấy hiện tại ku này vẫn ổn). Tuy mặc dù ku Phỉ tự chọn uống thuốc giải, nhưng cảm thấy sao bạn Phất nhìu chiện sao sao đó. Nản nản.
4. Thẩm Ngạn cũng dzị, tra thông tin là ra, để khỏi bị nhầm lẫn. Mà thiệt tình ko hỉu chỗ chiến trường xa lắc đó, lại là mùa đông, nhỏ Khê bị tật nguyền, íu ớt, sao có thể cõng đc ku này về. Đâu có động lực? (Chưa kể đâu phải ra chiến trường là gặp liền, phải bới từng xác từng xác). Rùi tín vật sao dễ dàng lọt vào tay nhỏ kia đc??? (Tại bạn Ngưng cũng thuộc quân đội, sẽ biết làm thế nào để thông tin lọt vào tướng quân bên kia). Đang si nghĩ, đây là tín vật, bạn Ngưng sẽ phải thận trọng khi tuyển người giao cho Ngạn, nếu như Ngạn nhận, quăng đó, bạn Khê (chắc sống chung), mò mò ra coi rùi dzớt tín vật? Hơi hơi khiên cưỡng. Nói chung thấy tín vật dễ rơi vào tay tình địch quá (thà cho tín vật mất còn đỡ tức).
5. Bạn Ngưng đã si ngĩ đc là if bạn kia đã có ngừ mìn iu, sống tốt bạn cũng sống tốt, chỉ vì thấy nhỏ Khê là ngừ mình gửi gắm, mới bừng lên sự hận thù, ghen ghét. Bạn mún giành lợi quyền sở hữu, nhưng bạn quên người là động vật tự do, ko ai có quyền sở hữu người khác. Có lẽ vậy nên bạn mới rơi vào đau khổ.
5. Bạn Ngưng đã si ngĩ đc là if bạn kia đã có ngừ mìn iu, sống tốt bạn cũng sống tốt, chỉ vì thấy nhỏ Khê là ngừ mình gửi gắm, mới bừng lên sự hận thù, ghen ghét. Bạn mún giành lợi quyền sở hữu, nhưng bạn quên người là động vật tự do, ko ai có quyền sở hữu người khác. Có lẽ vậy nên bạn mới rơi vào đau khổ.
6. Ku Ngạn thật ko hỉu nổi bạn đó. Ko iu ngta đi làm tình dzí ngta chi trời (có thật bạn là ngừ chung thủy? Ah, if dzị trong mộng bạn chết là đúng logic rùi). Dzị thà bạn nói có cảm tình dzí ngta đi, để khi ngta chết bạn đau khổ còn dễ hỉu. Nhưng mà tình cảm kiểu j mà chẳng bao h hỏi thăm, đến gặp còn lười (hay có mà tác giả ko ghi ta). Rồi khi con chết cũng chẳng thấy an ủi. Để ngta sầu não, suy sụp, thân tàn ma dại. Nhìn như dzị biết chắc sẽ chết rùi, dzị cũng ko lo đi thăm, đợi con ngta chết mới A Ngưng ơi, A Ngưng hỡi, là sao? Tâm lý bạn này phức tạp nhẩy?
7. Chuyện tình Dung Tầm, Dung Viên, Oanh Ca thì mìn lợi thấy dzị là đc, tự làm tự chịu. Được cái thấy bạn Dung Viên - Oanh Ca dù sao cũng có đc quãng thời gian hạnh phúc đến chết. Dzị đc rùi. Chỉ là sao tình tiết giống phim Hàn. Ngta iu nhau tính từng giây, đây bỏ lỡ cả một năm. Toàn ngĩ j đâu ko. Àh, đang si ngĩ sao tụi nó chưa có con hen, if có con chưa chắc kết cục bi thảm dzị.
8. Đang si nghĩ có thuốc vong tình sao ko uống, quỡn quá quỡn đi dệt mộng cho ku Ngôn chi cho phức tạp ta? Dụ ku Ngôn uống thuốc cũng giống như dụ ku đó uống máu dzị, khó như nhau mà. Uống thuốc ực, xong quên. Dệt mộng, làm đủ trò, mệt ko? Mà kết quả còn chết nữa chứ, đâu giỡn!
9. Dzụ dệt mộng ko bàn hén, coi như một môn nào đó bị thất truyền. Nhưng bảo đảm sẽ ko có ngừ đc sinh ra từ những vong hồn ngừ chết => Ko có nam chính. Ko có ngừ chết sống lợi, mà có thì ng chết cũng ko có tham sân si, nên cũng ko mún ai làm của riêng, cũng chẳng có tình cảm xảy ra, chẳng có j xảy ra => Ko có truyện => khỏi cần bùn^^
10. Đọc truyện mìn thích nhất những đoạn hội thoại của nam nữ chính, rất dễ thương, trong sáng. Ngay cả đại từ nhân xưng mình cũng thích (công người dịch nè^^). Mộ Ngôn xưng: Tôi - em. Theo ngữ cảnh từ "tôi" nghe cách nam tính, có chút lạnh lùng, nhưng từ "em" lại thấy được sự quan tâm, yêu chiều trong đó. Thấy hay^^.
Đang tự hỏi tác giả có học tâm lý ko sao mà nhìu đoạn thấy hay quá trời, chắc ngồi chiêm nghiệm nhiều lắm mới ra được. Đọc truyện có nhiều khúc mình ngộ ra mấy cái, thấy dzui^^.
10. Đọc truyện mìn thích nhất những đoạn hội thoại của nam nữ chính, rất dễ thương, trong sáng. Ngay cả đại từ nhân xưng mình cũng thích (công người dịch nè^^). Mộ Ngôn xưng: Tôi - em. Theo ngữ cảnh từ "tôi" nghe cách nam tính, có chút lạnh lùng, nhưng từ "em" lại thấy được sự quan tâm, yêu chiều trong đó. Thấy hay^^.
Đang tự hỏi tác giả có học tâm lý ko sao mà nhìu đoạn thấy hay quá trời, chắc ngồi chiêm nghiệm nhiều lắm mới ra được. Đọc truyện có nhiều khúc mình ngộ ra mấy cái, thấy dzui^^.
Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015
TUỔI THƠ VÀ HOA
1. Hồi đó đi ruộng sen dzí nhỏ bạn. Thấy sen đẹp quá liền hái ba bốn bông (hái trộm ruộng nhà ngta). Hái xong cầm một hồi mỏi tay, bực mìn, mún giục đi. Dzị là mìn xoay người thật mạnh, cánh sen rớt lả tả trên ruộng, lấy cớ đó để giục hoa đi. Giục xong tự nhiên thấy xấu hổ. Đồ ăn trộm, mà trộm xong lợi giục, nếu để nó còn sống thì có phải sẽ có ích hơn ko. Ngày hôm đó ko vui.
Cùng năm đó đi Đầm Sen với lớp. Thấy hoa dâm bụt đợp quá nên hái xuống. Bạn mìn thấy mới nói: Mày hái hoa sẽ bị phạt 50k đó. Hết hồn, hồi đó 50k lớn lém, tiền đâu mà đền, ngay lập tức thẳng tay giục bông hoa xuống ko lưu luyến. Khi bít chắc ko ai phát hiện, mìn ko bị phạt thì tự nhiên cảm thấy thương bông hoa. Đang yên đang lành tự nhiên bị hái xuống, hái xuống để làm j? Để bị chà đạp trên đường.
Từ đó về sau ko hái hoa chỉ vì thích nữa.
2. Khi học Y về nhà nhỏ bạn ở Đà Lạt chơi. Lên hồ Tuyền Lâm ngắm hoa Mimosa, thấy hoa đó rất đẹp. Nhưng khi hoa rụng xuống ko còn đc đẹp như ở trên cây, bị ngta hốt thành một đống. Mình mới thấy: Hoa chỉ đẹp khi hoa ở trên cây, khi rụng xuống, có đẹp cỡ nào cũng chỉ là rác.
TUỔI THƠ KHỜ DẠI
1. Trong giờ tập đọc lớp 1, một bài đọc ko bao giờ đọc hết bài. Lý do là...để dành giọng, sợ...xài hết tiếng, mốt lớn sẽ bị câm. Lúc đó luôn tưởng tượng sau này thế giới một màn tĩnh lặng, chỉ còn mình có thể nói đc. Và câu kinh điển phun ra là: Tao chỉ nói được câu cuối cùng này thui - _ -!
2. Hồi đó mỗi lần thấy cầu vồng là ước muốn mãnh liệt đc đi trên cái cầu đó, để xem mình có bị...trượt chân khi đi trên đó ko (tại thấy cầu vồng ko có cầu thang). Sau đó ko ước đi trên cầu vồng nữa mà ước đc chơi cầu trượt trên đó^^
3. Lần đầu tiên biết trái đất hình tròn. Mình tưởng tượng sau này sẽ cho xây đường ống trượt trượt từ nơi này qua đại dương bên kia, khỏi cần đi máy bay. Và màn đối thoại kinh điển dzí a3 là:
M: Anh đào đất thông qua Mỹ đi anh.
A3: * ánh mắt rạng ngời* Để lớn tao đào cho ^^~
4. Học lớp 6 có khu vườn nhỏ. Đi học cô nói muối khoáng rất tốt cho cây, thế là về nhà lập tức pha muối để tưới cây.
A3 hỏi: mày làm gì thế?
M: Em cung cấp muối khoáng cho cây, tốt lém đó.
A3: Ủa muối khoáng là cái này hả?
M: Nó đó, tốt lém đó.
Sau đó nhí nha nhí nhảnh ra tưới cây, vừa tưới vừa khoe: nay chị cho tụi bay uống muối khoáng nè, ngon lém đó, ráng uống hết nge chưa? Tưới xong lòng vui phơi phới vì làm được ...việc tốt. May phước làm sao đám cây mạng lớn, ko chết đứa nào _ _!
5. Vườn của mìn trồng thêm 2 cây bắp. Lúc cây ra trái, râu bắp bù xù, mìn đi ...thắt bím cho nó. Thắt bím xong còn đi khoe ba xem mìn thắt bím đẹp ko nữa.
Ba nhìn cây rùi nói: Xong.
Cây bắp đó"xong" thật i - i
6. Học lớp 9 đc bạn nói cho bít là em bé đc sinh ra từ cái đó. Ko phục, sinh từ cái đó sao sinh, quay ra gào hỏi mẹ.
M: Mẹ, mẹ đẻ con từ * của mẹ hả?
Mẹ: uhm
M: trời, dzị mà trc giờ toàn tưởng đẻ bằng lỗ *. Ghê quá, ghê quá. (Nhưng trong đầu lập tức hiện câu hỏi: trc mình hỏi mẹ lỡ đẻ rặn dzữ quá phọt * ra thì sao. Mẹ nói trc khi đẻ bs bơm thuốc để mìn đi cầu, sạch bụng, ko phọt đc. Mìn si ngĩ, đẻ bằng cái đó đau mún chết, sức nào rặn cho cái kia ra - -!)
7. Trò chiện với nguyên tử: Mỗi lần viết chữ, thường nói trong đầu, viết nhìu nét một xíu để các nguyên tử có thể đi kết bạn với nhau, nói chiện với nhau, sẽ ko bị cô đơn và ko sợ hết chiện nói. Bởi dzị mỗi lần chấm cuối câu là bùn, bởi dấu chấm là nơi nguyên tử ít bạn nhất. Lúc đó tự an ủi mìn, nguyên tử nhìu lém, chắc ko đến nỗi nào, nếu đứa nào bùn thì du lịch qua chữ bên cạnh giao lưu cũng đc.
Điều này vẫn còn tới giờ, nhưng mức độ nhẹ hơn xưa^^
TUỔI THƠ VÀ ĐAM MÊ
Hồi đó rất thích thực vật.
Hồi 4,5 tuổi học ở Sơ ko có ai chơi chung, thường nằm ngủ dưới cây vú sữa, lấy lá cây vú sữa đá gà, húc trâu, lượm hoa vú sữa kết vòng.
Về nhà hái lá cây dâm bụt chơi đồ hàng, nấu nước thổi bong bóng (a3 nấu, chỉ việc rung đùi thổi ^^).
Lớn lên xíu nữa đi học nhà dòng, hái hoa dâm bụt làm đèn soi suốt quãng đường đi học (ko còn thấy bùn khi đi một mình).
Lớn xíu nữa đi tìm hoa nút mật.
Lớn hơn xíu nữa hay leo lên mái nhà, lấy mấy tàu lá dừa kết thành cung điện rùi ngủ ở đó, học bài ở đó, quỡn quỡn leo lên tàu dừa cưỡi ngựa nữa (cây dừa nhà hàng xóm, quậy quá ngta chịu ko nổi chặt lun cây dừa i - i)
Lớn xíu nữa có trò sưu tập lá cây rùi ép khô (mở đầu là lá thuộc bài), mún bít tên của tất cả các loài cây. Ước muốn sau này trở thành nhà thực vật học, đc đi khắp nơi để ngắm cây và bít tên của nó.
Hồi đó thích vuốt ve cây, quỡn quỡn nói chiện với nó. Lúc đó tình cờ đọc bộ truyện tranh nói cây cũng có linh hồn, càng yêu thích cây hơn nữa.
Năm lớp 6, cô kêu trồng hạt đậu để xem rễ của nó, dzị là mìn trồng cả khu vườn: đậu xanh, đậu đen, hành tỏi, bí đỏ, húng quế. Mỗi ngày ra tưới cây, che nắng, nói chiện dzí cây. Tiếc là chỉ có mỗi cây bí đỏ (ăn lá) dzí húng quế là ăn đc, còn mí cây kia bị chó phá nát i - i
Sau này trong vườn chỉ còn lợi hoa sứ. Một lần mìn dắt bạn ra vườn. Cây sứ hình như bị rụng lá, chảy nhựa. Mìn cho là máu của nó nên băng bó lợi cho cây. Lúc băng rất thích, ước mơ mìn sẽ là bác sĩ để băng bó cho bệnh nhân*.
Mãi đến sau này, khi đọc bài của ông Kimura, mới bàng hoàng nhận ra: ko bít từ bao giờ, mìn đã ko còn trò chiện dzí cây nữa, giấc mơ làm nhà thực vật học, ko bít đã đánh mất từ bao giờ.
(*Nhưng sau này đi thực tập, mỗi ngày thức dậy đối diện với nỗi đau của bệnh nhân, cảm thấy ko thoải mái; mỗi ngày phải cẩn trọng từng chút một, vì mỗi sai sót sẽ trả giá bằng sinh mạng người, cảm thấy lo sợ. Mìn từng nói: ngề bác sĩ là kiếm tiền trên sinh mệnh người. Mìn gánh ko nổi, bỏ).
TUỔI THƠ MƠ MỘNG CỦA TÔI
1. Hồi đó coi Đôrêmon dzí Alice lạc vào xứ thần tiên, mình mơ về một vùng đất thần tiên dành riêng cho mình. Nơi đó mình có thể trồng bất kỳ thứ gì mình muốn: trồng bút xoá sẽ mọc lên cây bút xoá, trồng xí muội sẽ mọc lên cây xí muội...Nơi đó mình sẽ trồng đc cây thuốc lá giống con mèo hút, có rất nhìu màu, hút vào thổi ra sẽ ra nhìu hình ảnh khác nhau như con vịt, cá sấu...tất nhiên thuốc sẽ ngọt ko bị đắng và ko bị ung thư.
Sau này mình mới bít có loại thuốc hút dzô có mùi trái cây, nhưng nó ko thổi ra đc hình ảnh và nó gây nghiện.
2. Hồi đó học bài Chiết cành, ghép cây, ngta ghép những cây cùng họ để lấy đc ưu điểm của cây: ghép cam bưởi để đc trái to và ngọt, ghép bông để cây ra hoa nhìu màu khác nhau... Lúc đó mình si ngĩ, mốt lớn lên mình sẽ ghép ổi với vú sữa để ra đc trái vú sữa có vỏ mỏng, cơm dày và ko có hạt. Mình tưởng tượng ra khi mình cắn vào vỏ sữa chảy ra nhìu thế nào, ngọt ra sao. Nhưng tiếc là đến giờ chưa đc thưởng thức trái đó.
3. Hồi đó mê làm thợ cơ khí để chế tạo máy móc. Nhưng mà máy móc nhìu mang sẽ nặng, mệt, làm sao bi h? Nên ước mơ chế tạo cái đồng hồ đeo tay thần kỳ. Đồng hồ đó vừa tính toán đc nè, vừa tàng hình đc, nhảy từ trên cao xuống sẽ bật dù ra để hạ cánh an toàn nè, phóng ám khí, làm remote, còn có thể làm điện thoại đc nữa...
Mấy năm sau Casino ra cái đồng hồ kết hợp dzí máy tính. Gần chục năm sau Apple ra cái đồng hồ có thể gọi điện đc. Lúc vừa nhìn thấy đồng hồ đó trong đầu mình vang lên: Oh, từ hồi bé xíu t đã ngĩ ra nó rùi đó. Lúc đó giống như giấc mơ lúc bé đc thực hiện. Cảm giác khó tả^^
4. Hồi đó sợ uống thuốc. Mỗi lần uống là phải dằm thuốc ra quậy với đường mới chịu uống. Lúc đó vừa dằm vừa làu bàu: sao ko chế thuốc nào ngọt ngọt cho ngta uống, cứ phải đắng mới chịu sao. Mà có cái máy nào dằm thuốc ko, nghiền mệt quá điiii (bỏ thuốc vào ly, đổ xíu nước, đợi cho thuốc mềm rùi lấy muỗng nghiền).
Lần này nhanh hơn, chừng 1,2 năm sau là có dụng cụ nghiền thuốc (lần đầu tiên nghiền thuốc, thuốc ko nát mà dụng cụ nát trc - -!). Chừng mấy năm sau thì bít tới siro bỏ dzô thuốc cho thơm để dzụ con nít uống, rùi siro ho, sau này lên cấp 3 còn có Fugaka sô cô la cho trẻ em nữa.
5. Hồi đó (cũng lớn rùi, chắc cấp 3), mỗi lần đi mưa sình văng đầy mặt, quần áo, ghét quá ghét. Ước gì có cái áo mưa vô hình, hình quả cầu trùm lấy mình. Quả cầu đó ngăn sình và nước mưa bắn vào người, còn mình thì ung dung đi trong mưa để ngắm mưa mà ko sợ bị dơ, bị ướt.
6. Hồi đó, mỗi lần kẹt xe là y như rằng mún biến xe thành máy bay, bay lên trời để khỏi kẹt xe nữa. Lúc đó si ngĩ, if thế giới cài toàn thảm thần bít bay giống Đôrêmon thì sao hen, khỏi kẹt xe, đỡ mệt!
Tới hiện tại thì xe bus tràn ngập, nhưng vẫn kẹt xe, tình trạng kẹt xe còn tồi tệ hơn T - T
TUỔI THƠ TRIẾT HỌC CỦA TÔI
1. Hồi đó xuất hiện bệnh Amip, tức là bệnh ngủ hoài ko tỉnh dậy, nên chị mình mới hù mình: Mày cứ ngủ hoài coi chừng bị Amip đó con. Rùi chị bị bệnh, kêu mình đi chung để đứng ngoài trông xe. Lúc chờ ở ngoài thấy mấy cô bế em bé sơ sinh đi khám bệnh, mà em bé sơ sinh thì ngủ nhìu là chính. Tự nhiên mình thấy sợ là mấy bé sẽ bị Amip. Nhưng cũng lúc đó mình si ngĩ: Hiện tại mình đang thức đây là mình thật sự tỉnh or chỉ là mơ? Và lúc mơ thì mình đang thức or đơn giản là mơ? Còn người ngủ đó, họ có mơ ko? Nếu họ có mơ thì họ đang tỉnh hay mơ?
Rùi lên cấp hai mình đc chị mình kể về Trang Tử, ổng nằm mộng biến thành bươm bướm, khi tỉnh dậy ổng hỏi ta là bướm or bướm là ta, làm mình nhớ tới lần tự hỏi năm xưa: Ta đang tỉnh or ta đang mơ?
2. Hồi đó ba bắt đi ngủ trưa, ko ngủ đc nằm nhìn trần nhà, tự nhiên si ngĩ: Ủa, mình nhìn hình tròn, mẹ nói hình này hình tròn, người khác kêu hình này hình tròn nên mình bít hình này hình tròn. Nhưng người khác nhìn hình tam giác, mẹ bạn đó nói là hình tròn, người khác kêu đó là hình tròn, nên bạn đó bít hình như thế là hình tròn. Vậy ko bít cái mình nhìn thấy có giống với cái bạn nhìn thấy hay ko ha? Chắc mắt mọi người khác nhau nên cái mình thấy xấu hoắc bà con nói đợp, cái mình thấy đợp bà con lợi chê xấu hoắc.
Rùi mãi sau này mình lên đại học, lạc vô diễn đàn của đám TQ tụi nó bàn về việc mù màu: Có bạn nhìn màu xanh dương, mắt bạn lợi nhìn thành màu xanh lá, nhưng bạn đc dạy màu đó là xanh dương, và ngược lợi. Dzị làm sao bít bạn đó bị mù màu? Đọc cái đó tự dưng nhớ đến câu hỏi năm xưa của mình: Dzị thật sự mắt của người khác có nhìn thấy điều mình đang thấy hay ko?
(Bị mất trang web đó nên ko bít đáp án^^)
3. Hồi đó còn nhỏ xíu, mỗi lần nghe cải lương mà có Ngọc Huyền, Tài Linh, Vũ Linh, Kim Tử Long hoặc xem phim có Diễm Hương hoặc Việt Trinh thì chị mình khen qtqđ, mình thấy dzị cũng nổi tính đám đông, hễ thấy mí người đó là mặc đẹp xem đi hay lém, có NH mà, có DH mà. Tự nhiên một lần đang xem mí bạn đó diễn, mình tự hỏi: Ủa, sao mình lợi phải coi mí người đó diễn, tại sao thấy họ là phải reo lên thích thú, đâu có thấy hay đâu @@! Quay qua hỏi chị, sao chị lợi thích mí người đó? Chị: Tại người ta đẹp. Mình: Sao ko thấy đẹp ta, đẹp chỗ nào? Tại sao đẹp? Đẹp là gì? Đẹp là có lúm đồng tiền hả? Đẹp là môi phồng phồng hả? Nói chung là ko bít đẹp là gì vì nhìn thì ko có cảm giác thích thú^^
3. Hồi đó còn nhỏ xíu, mỗi lần nghe cải lương mà có Ngọc Huyền, Tài Linh, Vũ Linh, Kim Tử Long hoặc xem phim có Diễm Hương hoặc Việt Trinh thì chị mình khen qtqđ, mình thấy dzị cũng nổi tính đám đông, hễ thấy mí người đó là mặc đẹp xem đi hay lém, có NH mà, có DH mà. Tự nhiên một lần đang xem mí bạn đó diễn, mình tự hỏi: Ủa, sao mình lợi phải coi mí người đó diễn, tại sao thấy họ là phải reo lên thích thú, đâu có thấy hay đâu @@! Quay qua hỏi chị, sao chị lợi thích mí người đó? Chị: Tại người ta đẹp. Mình: Sao ko thấy đẹp ta, đẹp chỗ nào? Tại sao đẹp? Đẹp là gì? Đẹp là có lúm đồng tiền hả? Đẹp là môi phồng phồng hả? Nói chung là ko bít đẹp là gì vì nhìn thì ko có cảm giác thích thú^^
Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015
CÓ THỂ MỘT NGÀY CHÚNG MÌNH SẼ LẠI YÊU
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…
Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
-Khuyết Danh-
Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015
00:00
0h, kim giờ và kim phút nằm chồng lên nhau hòa làm một, là hòa nhập ko phải hòa tan, vẫn mang màu sắc riêng nhưng là một và cùng nhau nhìn về một phía.
0h, cũng là bắt đầu một ngày mới, một khởi đầu mới, một hy vọng mới.
Nhưng tại sao 0h lại là thời gian Lọ Lem và hoàng tử chia tay nhau? Truyện cổ tích nhầm lẫn chăng?
Ngồi nhớ lại, ah, bàTiên dặn là trc 0h là phải về nhà vì mọi thứ sẽ trở lại như cũ, phép thuật ko thể duy trì. Chỗ này rất hay: có đi đâu thì đi, nhưng trc 0h là phải về nhà, nhà là tổ ấm, là gia đình, là điểm tựa; 0h là khởi đầu mới, và bản thân ngày mới đã là món quà, nên phép thuật ở đây là ko cần thiết; 0h, mọi thứ trở lại như cũ, bộc lộ con người thật của mình. Cũng như muốn hòa thành một và cùng nhìn về một hướng thì phải chấp nhận chính mình, sống thật với con người của mình. Có thể Lọ Lem quá sợ hãi sự thật đó nên mới chia tay hoàng tử. Cũng như con người vì quá sợ hãi làm cản trở khả năng cảm nhận hạnh phúc của mình.
Nhưng, cũng như trên, 0h là sự bắt đầu mới, nên Lọ Lem đã tìm đc hạnh phúc của mình.
Sắp 0h, sắp có sự khởi đầu mới, hy vọng mới.
Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015
BỐN MÙA
Mùa thu đi núi ngắm lá phong đỏ, ngắm lá hạnh nhân vàng rực
rỡ, cả một ngọn núi màu đỏ vàng xen lẫn nhau, tầng tầng lớp lớp. Ngồi trên ghế
đá ngắm lá mùa thu. Gió thổi qua, những chiếc lá bay bay, xoay tít, rơi xuống
chân người khách bộ hành. Gió du dương, lá xào xạc, đâu đó vang lên tiếng sáo
hòa lẫn vào tiếng gió. Trong trẻo!
Đông sang, ngẩng đầu ngắm những bông tuyết từ không trung
cao rất cao rơi xuống, những bông tuyết rơi trên mặt, cảm nhận bông tuyết tan
nhẹ trên mặt mình. Hoặc cũng có thể, ngồi bệt xuống sàn, uống ly sô cô la nóng,
ko bật lò sưởi, chỉ bật máy điều hòa, qua khung cửa kiếng ngồi ngắm những bông
tuyết đọng lại trên cành cây, bông tuyết rơi xuống đất đọng lại thành tầng tuyết
mỏng, người đi qua để lại dấu chân trên nó. Mát lạnh!
Xuân tới, ngắm hoa Sakura nở từng chùm trên cây, hồng hồng,
trắng trắng, chạm vào những cánh hoa, mềm mại, mỏng manh. Nếm những cánh hoa,
chua chua, dìu dịu. Ngửi hương hoa, thoang thoảng. Gió mát lạnh, cánh hoa bay
bay, vương trên tóc, vướng trên người, bay vào tay của người nâng niu nó. Nhẹ!
Hè về, ông mặt trời siêng năng rải nắng khắp phố phường.
Mang đồ đi phơi, đồ ngập tràn mùi nắng, thơm thơm, ấm ấm. Ngồi bên suối nghe tiếng
nước chảy róc rách, ăn trái cây nhiệt đới, ngọt lịm, nhìn bầy cá tung tăng nô
đùa. Trời thật nắng!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI
v Nội quy: - Ko giả vờ hạnh phúc - Ko giả vờ bất hạnh - Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...
-
B: You could try it, if you wanted to. G: No. B: Why not? G: Because I don't know... Will you just get up? B: That's ...
-
Hôm nay mới đọc xong luôn, truyện mỏng, đọc một ngày là xong hà. Lúc đọc mình thấy rất hứng thú muốn đọc nữa, đọc nữa để biết cuối cùng như ...
-
Ngay sau khi coi phim xong, câu hỏi lớn nhất cứ vang lên trong đầu mình là: Mỗi đứa trẻ đều là món quà của Chúa, mỗi ngư...
