
Giá mà lúc mình buồn như tận thế
Có một ai bấm máy gọi cho mình
Mình sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ
Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh
Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối
Có một ai yên lặng nắm tay mình
Thì có lẽ mình sẽ mang tình đó
Mà thương hoài với một dạ đinh ninh
Giá mà lúc mình đau như dao cắt
Có một ai chợt nói nhớ mong mình
Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu
Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa
Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực
Hết trông mong hy vọng hết cả rồi
Có ai đó bảo mình không sao cả
Mình sẽ bò theo dấu vết sông trôi
Giá mà lúc mình đang yêu, người đó
Gửi tin vui lên những ánh sao trời
Thì có lẽ mình sẽ không lưu lạc
Suốt một đời đau đáu cố nhân ơi!
- Nguyễn Thiên Ngân -
Mình rất thích thơ của bé Ngân này, nhưng trước giờ toàn đọc đoạn đoạn, chứ ko có đọc hẳn nguyên một bài.
Chỉ là mình ko ngờ, bài thơ đầu tiên mình đọc được nguyên bài, và đăng lên blog, thì lợi ko phải là bài mình thích, chỉ là đọc đúng lúc có tâm trạng mà thôi.
Mình chỉ đang tự hỏi: Người con gái ấy lúc thốt lên câu "Giá mà lúc..." ấy có tâm trạng ntn, và bây giờ bạn ấy ra sao? Theo cảm nhận của mình, bạn ấy vẫn còn hạnh phúc, còn biết hy vọng vào thứ gì đó, biết mình muốn gì. Vì có những người, ngay cả khi có bạn bè, người thân bên cạnh, người đó vẫn cô đơn, vì "ai đó" ko phải là "người đó", bi kịch hơn nữa là ko bít "người đó" là ai.
Ah, mình thích hình minh họa: Chỉ còn mình ta với ta.