1. Trong giờ tập đọc lớp 1, một bài đọc ko bao giờ đọc hết bài. Lý do là...để dành giọng, sợ...xài hết tiếng, mốt lớn sẽ bị câm. Lúc đó luôn tưởng tượng sau này thế giới một màn tĩnh lặng, chỉ còn mình có thể nói đc. Và câu kinh điển phun ra là: Tao chỉ nói được câu cuối cùng này thui - _ -!
2. Hồi đó mỗi lần thấy cầu vồng là ước muốn mãnh liệt đc đi trên cái cầu đó, để xem mình có bị...trượt chân khi đi trên đó ko (tại thấy cầu vồng ko có cầu thang). Sau đó ko ước đi trên cầu vồng nữa mà ước đc chơi cầu trượt trên đó^^
3. Lần đầu tiên biết trái đất hình tròn. Mình tưởng tượng sau này sẽ cho xây đường ống trượt trượt từ nơi này qua đại dương bên kia, khỏi cần đi máy bay. Và màn đối thoại kinh điển dzí a3 là:
M: Anh đào đất thông qua Mỹ đi anh.
A3: * ánh mắt rạng ngời* Để lớn tao đào cho ^^~
4. Học lớp 6 có khu vườn nhỏ. Đi học cô nói muối khoáng rất tốt cho cây, thế là về nhà lập tức pha muối để tưới cây.
A3 hỏi: mày làm gì thế?
M: Em cung cấp muối khoáng cho cây, tốt lém đó.
A3: Ủa muối khoáng là cái này hả?
M: Nó đó, tốt lém đó.
Sau đó nhí nha nhí nhảnh ra tưới cây, vừa tưới vừa khoe: nay chị cho tụi bay uống muối khoáng nè, ngon lém đó, ráng uống hết nge chưa? Tưới xong lòng vui phơi phới vì làm được ...việc tốt. May phước làm sao đám cây mạng lớn, ko chết đứa nào _ _!
5. Vườn của mìn trồng thêm 2 cây bắp. Lúc cây ra trái, râu bắp bù xù, mìn đi ...thắt bím cho nó. Thắt bím xong còn đi khoe ba xem mìn thắt bím đẹp ko nữa.
Ba nhìn cây rùi nói: Xong.
Cây bắp đó"xong" thật i - i
6. Học lớp 9 đc bạn nói cho bít là em bé đc sinh ra từ cái đó. Ko phục, sinh từ cái đó sao sinh, quay ra gào hỏi mẹ.
M: Mẹ, mẹ đẻ con từ * của mẹ hả?
Mẹ: uhm
M: trời, dzị mà trc giờ toàn tưởng đẻ bằng lỗ *. Ghê quá, ghê quá. (Nhưng trong đầu lập tức hiện câu hỏi: trc mình hỏi mẹ lỡ đẻ rặn dzữ quá phọt * ra thì sao. Mẹ nói trc khi đẻ bs bơm thuốc để mìn đi cầu, sạch bụng, ko phọt đc. Mìn si ngĩ, đẻ bằng cái đó đau mún chết, sức nào rặn cho cái kia ra - -!)
7. Trò chiện với nguyên tử: Mỗi lần viết chữ, thường nói trong đầu, viết nhìu nét một xíu để các nguyên tử có thể đi kết bạn với nhau, nói chiện với nhau, sẽ ko bị cô đơn và ko sợ hết chiện nói. Bởi dzị mỗi lần chấm cuối câu là bùn, bởi dấu chấm là nơi nguyên tử ít bạn nhất. Lúc đó tự an ủi mìn, nguyên tử nhìu lém, chắc ko đến nỗi nào, nếu đứa nào bùn thì du lịch qua chữ bên cạnh giao lưu cũng đc.
Điều này vẫn còn tới giờ, nhưng mức độ nhẹ hơn xưa^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét