Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

TUỔI THƠ VÀ HOA

1. Hồi đó đi ruộng sen dzí nhỏ bạn. Thấy sen đẹp quá liền hái ba bốn bông (hái trộm ruộng nhà ngta). Hái xong cầm một hồi mỏi tay, bực mìn, mún giục đi. Dzị là mìn xoay người thật mạnh, cánh sen rớt lả tả trên ruộng, lấy cớ đó để giục hoa đi. Giục xong tự nhiên thấy xấu hổ. Đồ ăn trộm, mà trộm xong lợi giục, nếu để nó còn sống thì có phải sẽ có ích hơn ko. Ngày hôm đó ko vui. 
Cùng năm đó đi Đầm Sen với lớp. Thấy hoa dâm bụt đợp quá nên hái xuống. Bạn mìn thấy mới nói: Mày hái hoa sẽ bị phạt 50k đó. Hết hồn, hồi đó 50k lớn lém, tiền đâu mà đền, ngay lập tức thẳng tay giục bông hoa xuống ko lưu luyến. Khi bít chắc ko ai phát hiện, mìn ko bị phạt thì tự nhiên cảm thấy thương bông hoa. Đang yên đang lành tự nhiên bị hái xuống, hái xuống để làm j? Để bị chà đạp trên đường. 
Từ đó về sau ko hái hoa chỉ vì thích nữa. 

2. Khi học Y về nhà nhỏ bạn ở Đà Lạt chơi. Lên hồ Tuyền Lâm ngắm hoa Mimosa, thấy hoa đó rất đẹp. Nhưng khi hoa rụng xuống ko còn đc đẹp như ở trên cây, bị ngta hốt thành một đống. Mình mới thấy: Hoa chỉ đẹp khi hoa ở trên cây, khi rụng xuống, có đẹp cỡ nào cũng chỉ là rác. 

TUỔI THƠ KHỜ DẠI

1. Trong giờ tập đọc lớp 1, một bài đọc ko bao giờ đọc hết bài. Lý do là...để dành giọng, sợ...xài hết tiếng, mốt lớn sẽ bị câm. Lúc đó luôn tưởng tượng sau này thế giới một màn tĩnh lặng, chỉ còn mình có thể nói đc. Và câu kinh điển phun ra là: Tao chỉ nói được câu cuối cùng này thui - _ -!

2. Hồi đó mỗi lần thấy cầu vồng là ước muốn mãnh liệt đc đi trên cái cầu đó, để xem mình có bị...trượt chân khi đi trên đó ko (tại thấy cầu vồng ko có cầu thang). Sau đó ko ước đi trên cầu vồng nữa mà ước đc chơi cầu trượt trên đó^^

3. Lần đầu tiên biết trái đất hình tròn. Mình tưởng tượng sau này sẽ cho xây đường ống trượt trượt từ nơi này qua đại dương bên kia, khỏi cần đi máy bay. Và màn đối thoại kinh điển dzí a3 là:
M: Anh đào đất thông qua Mỹ đi anh. 
A3: * ánh mắt rạng ngời* Để lớn tao đào cho ^^~

4. Học lớp 6 có khu vườn nhỏ. Đi học cô nói muối khoáng rất tốt cho cây, thế là về nhà lập tức pha muối để tưới cây. 
A3 hỏi: mày làm gì thế?
M: Em cung cấp muối khoáng cho cây, tốt lém đó.
A3: Ủa muối khoáng là cái này hả?
M: Nó đó, tốt lém đó. 
Sau đó nhí nha nhí nhảnh ra tưới cây, vừa tưới vừa khoe: nay chị cho tụi bay uống muối khoáng nè, ngon lém đó, ráng uống hết nge chưa? Tưới xong lòng vui phơi phới vì làm được ...việc tốt. May phước làm sao đám cây mạng lớn, ko chết đứa nào _ _!

5. Vườn của mìn trồng thêm 2 cây bắp. Lúc cây ra trái, râu bắp bù xù, mìn đi ...thắt bím cho nó. Thắt bím xong còn đi khoe ba xem mìn thắt bím đẹp ko nữa. 
Ba nhìn cây rùi nói: Xong. 
Cây bắp đó"xong" thật i - i

6. Học lớp 9 đc bạn nói cho bít là em bé đc sinh ra từ cái đó. Ko phục, sinh từ cái đó sao sinh, quay ra gào hỏi mẹ. 
M: Mẹ, mẹ đẻ con từ * của mẹ hả?
Mẹ: uhm
M: trời, dzị mà trc giờ toàn tưởng đẻ bằng lỗ *. Ghê quá, ghê quá. (Nhưng trong đầu lập tức hiện câu hỏi: trc mình hỏi mẹ lỡ đẻ rặn dzữ quá phọt * ra thì sao. Mẹ nói trc khi đẻ bs bơm thuốc để mìn đi cầu, sạch bụng, ko phọt đc. Mìn si ngĩ, đẻ bằng cái đó đau mún chết, sức nào rặn cho cái kia ra - -!)

7. Trò chiện với nguyên tử: Mỗi lần viết chữ, thường nói trong đầu, viết nhìu nét một xíu để các nguyên tử có thể đi kết bạn với nhau, nói chiện với nhau, sẽ ko bị cô đơn và ko sợ hết chiện nói. Bởi dzị  mỗi lần chấm cuối câu là bùn, bởi dấu chấm là nơi nguyên tử ít bạn nhất. Lúc đó tự an ủi mìn, nguyên tử nhìu lém, chắc ko đến nỗi nào, nếu đứa nào bùn thì du lịch qua chữ bên cạnh giao lưu cũng đc. 
Điều này vẫn còn tới giờ, nhưng mức độ nhẹ hơn xưa^^

TUỔI THƠ VÀ ĐAM MÊ

Hồi đó rất thích thực vật. 
Hồi 4,5 tuổi học ở Sơ ko có ai chơi chung, thường nằm ngủ dưới cây vú sữa, lấy lá cây vú sữa đá gà, húc trâu, lượm hoa vú sữa kết vòng. 
Về nhà hái lá cây dâm bụt chơi đồ hàng, nấu nước thổi bong bóng (a3 nấu, chỉ việc rung đùi thổi ^^). 
Lớn lên xíu nữa đi học nhà dòng, hái hoa dâm bụt làm đèn soi suốt quãng đường đi học (ko còn thấy bùn khi đi một mình).
Lớn xíu nữa đi tìm hoa nút mật. 
Lớn hơn xíu nữa hay leo lên mái nhà, lấy mấy tàu lá dừa kết thành cung điện rùi ngủ ở đó, học bài ở đó, quỡn quỡn leo lên tàu dừa cưỡi ngựa nữa (cây dừa nhà hàng xóm, quậy quá ngta chịu ko nổi chặt lun cây dừa i - i)
Lớn xíu nữa có trò sưu tập lá cây rùi ép khô (mở đầu là lá thuộc bài), mún bít tên của tất cả các loài cây. Ước muốn sau này trở thành nhà thực vật học, đc đi khắp nơi để ngắm cây và bít tên của nó. 
Hồi đó thích vuốt ve cây, quỡn quỡn nói chiện với nó. Lúc đó tình cờ đọc bộ truyện tranh nói cây cũng có linh hồn, càng yêu thích cây hơn nữa. 
Năm lớp 6, cô kêu trồng hạt đậu để xem rễ của nó, dzị là mìn trồng cả khu vườn: đậu xanh, đậu đen, hành tỏi, bí đỏ, húng quế. Mỗi ngày ra tưới cây, che nắng, nói chiện dzí cây. Tiếc là chỉ có mỗi cây bí đỏ (ăn lá) dzí húng quế là ăn đc, còn mí cây kia bị chó phá nát i - i
Sau này trong vườn chỉ còn lợi hoa sứ. Một lần mìn dắt bạn ra vườn. Cây sứ hình như bị rụng lá, chảy nhựa. Mìn cho là máu của nó nên băng bó lợi cho cây. Lúc băng rất thích, ước mơ mìn sẽ là bác sĩ để băng bó cho bệnh nhân*. 
Mãi đến sau này, khi đọc bài của ông Kimura, mới bàng hoàng nhận ra: ko bít từ bao giờ, mìn đã ko còn trò chiện dzí cây nữa, giấc mơ làm nhà thực vật học, ko bít đã đánh mất từ bao giờ.

(*Nhưng sau này đi thực tập, mỗi ngày thức dậy đối diện với nỗi đau của bệnh nhân, cảm thấy ko thoải mái; mỗi ngày phải cẩn trọng từng chút một, vì mỗi sai sót sẽ trả giá bằng sinh mạng người, cảm thấy lo sợ. Mìn từng nói: ngề bác sĩ là kiếm tiền trên sinh mệnh người. Mìn gánh ko nổi, bỏ). 

TUỔI THƠ MƠ MỘNG CỦA TÔI

1. Hồi đó coi Đôrêmon dzí Alice lạc vào xứ thần tiên, mình mơ về một vùng đất thần tiên dành riêng cho mình. Nơi đó mình có thể trồng bất kỳ thứ gì mình muốn: trồng bút xoá sẽ mọc lên cây bút xoá, trồng xí muội sẽ mọc lên cây xí muội...Nơi đó mình sẽ trồng đc cây thuốc lá giống con mèo hút, có rất nhìu màu, hút vào thổi ra sẽ ra nhìu hình ảnh khác nhau như con vịt, cá sấu...tất nhiên thuốc sẽ ngọt ko bị đắng và ko bị ung thư. 
Sau này mình mới bít có loại thuốc hút dzô có mùi trái cây, nhưng nó ko thổi ra đc hình ảnh và nó gây nghiện. 

2. Hồi đó học bài Chiết cành, ghép cây, ngta ghép những cây cùng họ để lấy đc ưu điểm của cây: ghép cam bưởi để đc trái to và ngọt, ghép bông để cây ra hoa nhìu màu khác nhau... Lúc đó mình si ngĩ, mốt lớn lên mình sẽ ghép ổi với vú sữa để ra đc trái vú sữa có vỏ mỏng, cơm dày và ko có hạt. Mình tưởng tượng ra khi mình cắn vào vỏ sữa chảy ra nhìu thế nào, ngọt ra sao. Nhưng tiếc là đến giờ chưa đc thưởng thức trái đó. 

3. Hồi đó mê làm thợ cơ khí để chế tạo máy móc. Nhưng mà máy móc nhìu mang sẽ nặng, mệt, làm sao bi h? Nên ước mơ chế tạo cái đồng hồ đeo tay thần kỳ. Đồng hồ đó vừa tính toán đc nè, vừa tàng hình đc, nhảy từ trên cao xuống sẽ bật dù ra để hạ cánh an toàn nè, phóng ám khí, làm remote, còn có thể làm điện thoại đc nữa...
Mấy năm sau Casino ra cái đồng hồ kết hợp dzí máy tính. Gần chục năm sau Apple ra cái đồng hồ có thể gọi điện đc. Lúc vừa nhìn thấy đồng hồ đó trong đầu mình vang lên: Oh, từ hồi bé xíu t đã ngĩ ra nó rùi đó. Lúc đó giống như giấc mơ lúc bé đc thực hiện. Cảm giác khó tả^^

4. Hồi đó sợ uống thuốc. Mỗi lần uống là phải dằm thuốc ra quậy với đường mới chịu uống. Lúc đó vừa dằm vừa làu bàu: sao ko chế thuốc nào ngọt ngọt cho ngta uống, cứ phải đắng mới chịu sao. Mà có cái máy nào dằm thuốc ko, nghiền mệt quá điiii (bỏ thuốc vào ly, đổ xíu nước, đợi cho thuốc mềm rùi lấy muỗng nghiền). 
Lần này nhanh hơn, chừng 1,2 năm sau là có dụng cụ nghiền thuốc (lần đầu tiên nghiền thuốc, thuốc ko nát mà dụng cụ nát trc - -!). Chừng mấy năm sau thì bít tới siro bỏ dzô thuốc cho thơm để dzụ con nít uống, rùi siro ho, sau này lên cấp 3 còn có Fugaka sô cô la cho trẻ em nữa. 

5. Hồi đó (cũng lớn rùi, chắc cấp 3), mỗi lần đi mưa sình văng đầy mặt, quần áo, ghét quá ghét. Ước gì có cái áo mưa vô hình, hình quả cầu trùm lấy mình. Quả cầu đó ngăn sình và nước mưa bắn vào người, còn mình thì ung dung đi trong mưa để ngắm mưa mà ko sợ bị dơ, bị ướt. 

6. Hồi đó, mỗi lần kẹt xe là y như rằng mún biến xe thành máy bay, bay lên trời để khỏi kẹt xe nữa. Lúc đó si ngĩ, if thế giới cài toàn thảm thần bít bay giống Đôrêmon thì sao hen, khỏi kẹt xe, đỡ mệt!
Tới hiện tại thì xe bus tràn ngập, nhưng vẫn kẹt xe, tình trạng kẹt xe còn tồi tệ hơn T - T


TUỔI THƠ TRIẾT HỌC CỦA TÔI

1. Hồi đó xuất hiện bệnh Amip, tức là bệnh ngủ hoài ko tỉnh dậy, nên chị mình mới hù mình: Mày cứ ngủ hoài coi chừng bị Amip đó con. Rùi chị bị bệnh, kêu mình đi chung để đứng ngoài trông xe. Lúc chờ ở ngoài thấy mấy cô bế em bé sơ sinh đi khám bệnh, mà em bé sơ sinh thì ngủ nhìu là chính. Tự nhiên mình thấy sợ là mấy bé sẽ bị Amip. Nhưng cũng lúc đó mình si ngĩ: Hiện tại mình đang thức đây là mình thật sự tỉnh or chỉ là mơ? Và lúc mơ thì mình đang thức or đơn giản là mơ? Còn người ngủ đó, họ có mơ ko? Nếu họ có mơ thì họ đang tỉnh hay mơ?
Rùi lên cấp hai mình đc chị mình kể về Trang Tử, ổng nằm mộng biến thành bươm bướm, khi tỉnh dậy ổng hỏi ta là bướm or bướm là ta, làm mình nhớ tới lần tự hỏi năm xưa: Ta đang tỉnh or ta đang mơ?

2. Hồi đó ba bắt đi ngủ trưa, ko ngủ đc nằm nhìn trần nhà, tự nhiên si ngĩ: Ủa, mình nhìn hình tròn, mẹ nói hình này hình tròn, người khác kêu hình này hình tròn nên mình bít hình này hình tròn. Nhưng người khác nhìn hình tam giác, mẹ bạn đó nói là hình tròn, người khác kêu đó là hình tròn, nên bạn đó bít hình như thế là hình tròn. Vậy ko bít cái mình nhìn thấy có giống với cái bạn nhìn thấy hay ko ha? Chắc mắt mọi người khác nhau nên cái mình thấy xấu hoắc bà con nói đợp, cái mình thấy đợp bà con lợi chê xấu hoắc. 
Rùi mãi sau này mình lên đại học, lạc vô diễn đàn của đám TQ tụi nó bàn về việc mù màu: Có bạn nhìn màu xanh dương, mắt bạn lợi nhìn thành màu xanh lá, nhưng bạn đc dạy màu đó là xanh dương, và ngược lợi. Dzị làm sao bít bạn đó bị mù màu? Đọc cái đó tự dưng nhớ đến câu hỏi năm xưa của mình: Dzị thật sự mắt của người khác có nhìn thấy điều mình đang thấy hay ko?
(Bị mất trang web đó nên ko bít đáp án^^)

3. Hồi đó còn nhỏ xíu, mỗi lần nghe cải lương mà có Ngọc Huyền, Tài Linh, Vũ Linh, Kim Tử Long hoặc xem phim có Diễm Hương hoặc Việt Trinh thì chị mình khen qtqđ, mình thấy dzị cũng nổi tính đám đông,  hễ thấy mí người đó là mặc đẹp xem đi hay lém, có NH mà, có DH mà. Tự nhiên một lần đang xem mí bạn đó diễn, mình tự hỏi: Ủa, sao mình lợi phải coi mí người đó diễn, tại sao thấy họ là phải reo lên thích thú, đâu có thấy hay đâu @@! Quay qua hỏi chị, sao chị lợi thích mí người đó? Chị: Tại người ta đẹp. Mình: Sao ko thấy đẹp ta, đẹp chỗ nào? Tại sao đẹp? Đẹp là gì? Đẹp là có lúm đồng tiền hả? Đẹp là môi phồng phồng hả? Nói chung là ko bít đẹp là gì vì nhìn thì ko có cảm giác thích thú^^

NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI

  v   Nội quy: -      Ko giả vờ hạnh phúc -      Ko giả vờ bất hạnh -      Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...