Lúc đó mình đọc cuốn này mình thấy hay lắm nha, đọc tới đâu suýt xoa tới nó, sao viết gì mà đúng thế, cảm thấy rất là hay. Bữa đi hội thảo nghe các anh chị nói thì lại càng thấy hay, mà lúc đó mình chỉ nhớ mang máng về cốt truyện thôi nên ko có gì chia sẻ, nên về mình muốn đọc lại nó một lần nữa. Nhưng khi đọc lại thì thật buồn mình ko còn cảm giác hay như ngày xưa nữa, mọi vấn đề cậu bé đề cập mình thấy giống như những tảng băng trôi, chỉ thấy phần ngọn chớ ko thấy phần gốc, nói ra để biết là có những người như thế thôi chớ ko đọng lại gì nhiều.
Đầu tiên mình nói về ông vua già. Mình thấy ông này kiểu người cũng sống vì mong muốn của người khác, muốn có quyền thế, ko có năng lực mà lại ko muốn người ta đàm tiếu về mình, ko muốn thay đổi và càm ràm về chuyện mình ko còn trẻ để làm những chuyện khác. Được cái ông nói một câu rất hay: tự xử mình lúc nào cũng khó, nếu có thể xử mình thì sẽ là người thông thái rồi. Cậu bé còn nói câu còn hay hơn: thần có thể tự xử mình ở bất cứ nơi đâu chứ ko cần thiết phải là nơi này. Hay ghê ha. “Nếu Ngài muốn thấy mình được tuân phục đúng lúc, Ngài có thể ban cho thần một mệnh lệnh hợp lí. Chẳng hạn như, Ngài có thể ban lệnh cho thần ra đi trong vòng một phút. Thần thấy rằng điều kiện đã thich hợp”. Câu này gây ấn tượng cho mình, kiểu giống như nghiệp quật vậy đó. Nếu như có quyền có thế, nhưng lúc nào cũng để ý tới người khác, phải ra những mệnh lệnh ko hợp với mong muốn của mình, phải làm những thứ mình ko muốn làm và ko đc làm những thứ mình muốn làm, vậy thì làm vua để làm gì? Rồi mình nghe Kinh Thánh, cha giảng là Chúa sẽ ban cho con những điều con cầu nguyện nếu những lời cầu của con hợp với ý Chúa muốn. Hiện tại mình chưa thể nói ra điều khác nhau của hai điều này, vậy thôi để dành, mốt đọc lại xem có thể hiểu thêm gì ko^^
Kế tiếp là ông chú thắp đèn. Chú này cũng giống giống như ông vua, cũng sống vì người khác chớ ko phải mình. Cậu bé nói đây là người cậu bé muốn kết thân vì chú là người quan tâm đến việc khác hơn bản thân mình. Mặc dù tác giả hơn mình gần trăm tuổi nhưng cái suy nghĩ này đúng là suy nghĩ của thế hệ mình luôn đó, tức là hãy quên mình đi và lo lắng, chăm sóc, giúp đỡ người khác, có như vậy người ta sẽ thân với mình. Nhưng hiện tại thì điều này làm mình cảm thấy vô lý, mình phải quan tâm giúp đỡ yêu thương mình trước thì mình mới có thể yêu thương giúp đỡ người khác. Để yêu thương đc mình thì mình phải hòa mình vào cộng đồng thì mới có thể yêu thương mình đc. Còn đây, hành tinh chỉ có một người, một chỉ thị ất ơ nào đó mà phải theo, trong khi hình như ko biết mục đích của việc mình làm hay sao đó, mù quáng nghe theo chỉ thị, chỉ biết làm, làm, làm và cằn nhằn, ko thể hưởng thụ cuộc sống. Với lại cậu bé muốn làm thân với chú thắp đèn, muốn ở lại hành tinh trên cũng vì một mong muốn, cậu có thể ngồi ngắm 1440 lần mặt trời lặn, giống như yêu thương, giúp đỡ người khác nhưng vì một mục đích cá nhân nào đó của mình. Hơi buồn hen. Mà mình hơi ngạc nhiên là nếu tốc độ hành tinh càng lúc càng nhanh thì sau này nữa sẽ như thế nào, 30s, 1s, rồi nổ tung?
Khi hoàng tử bé nói với ông sưu tập những ngôi sao, tôi chỉ có 3 ngọn núi lửa và 1 bông hồng, nhưng tôi thường nạo vét núi lửa và chăm sóc cho hoa hồng của tôi, còn ngài thì có nhiều ngôi sao nhưng chỉ để sở hữu chớ chẳng làm gì, chẳng làm gì (nhấn mạnh cái nữa). Điều này tự nhiên làm cho mình nghĩ tới câu: If a thing is worth doing, it’s worth doing well, mình đổi đi một tí, nếu một vật đc bạn làm cho tồn tại, thì hãy làm cho sự tồn tại của nó xứng đáng. Cũng như mình mua sách về nhưng để một đống, ko xứng một chút nào với sự tồn tại của tụi nó hết. Rồi mình lại liên kết với sống ở hiện tại, nếu hiện tại tồn tại thì xứng đáng đc tồn tại, tuy quá khứ tươi đẹp nhưng nó đã làm tròn giá trị của nó rồi, tương lại thì chưa tới nên chưa tồn tại, nên hãy sống xứng đáng với hiện tại.
Rồi về cậu bé. Cậu bỏ đi chỉ vì ko thể chịu nổi những lời lẽ của bông hoa hồng. Có người hỏi mình là cậu bé có yêu hoa hồng của mình ko. Có lẽ đây là hành trình đi tìm tình yêu của cậu bé, nhưng đến lúc cậu nhận ra là cậu yêu thì ko thể trở về. Nhưng ko hiểu sao cá nhân của mình thì ko nghĩ đây là yêu, vì nếu yêu sẽ cố gắng làm cái gì đó để cải thiện chớ ko phải sợ hãi, ghét bỏ đến mức bỏ đi. Nếu cậu bé trở về mà bông hoa vẫn tính tình như vậy thì hương của hoa có thể làm cho cậu bé ở lại nhưng chưa chắc làm cho cậu bé hạnh phúc.
Có một bạn nói về bông hồng cho phép hoàng tử bé chăm sóc chúng, mình thấy rất hay. Cho hay nhận đều là nghệ thuật, khi mình cho mà người khác nhận, là người ta đã cho phép bạn cho, người ta trân trọng bạn, kết nối với bạn, gợi lên cảm xúc cho bạn, cho bạn tận hưởng cảm xúc của mình rằng mình là người có giá trị, bởi người ta mới nói cho đi ko cần đền đáp, vì khi mình cho là mình đã đc nhận ngay lúc đó rồi. Hay, hay, hay^^. Mà nói gì thì nói chớ, nhận cũng kỳ công lắm chớ bộ, bởi vì mình tin tưởng thì mình mới nhận đó, và khi tin tưởng, mình dành toàn bộ quyết định cho người cho, tức là tin tưởng vào quyết định của người cho, mình chỉ dành hết sức để nhận thôi, ko càu nhàu, ko phân tích, ko làm người cho mất hứng cũng như chính mình mất hứng.
Trong tác phẩm này những lời chào tạm biệt nhau tác giả đều dùng từ Vĩnh biệt, một đi ko bao giờ trở lại, ngay cả trong lúc tả thì tác giả cũng nói là cây bao báp nếu ko đc nhổ đi thì vài ngày sẽ xâm chiếm hết hành tinh mình. Vậy nay cậu đi một năm thì khi trở về thì còn hành tinh cho cậu ở? Cậu bé mang thân xác tới Trái Đất, nhưng lại than nặng khi trở về? Cậu buông bỏ thân xác mình, coi như cậu buông bỏ mọi thứ, nếu có trở lại thì cậu sẽ trở về với một hình dạng khác, và tất cả mọi thứ đều ko còn như xưa nữa. Vậy nên, mỗi lần chia tay là mỗi lần vĩnh biệt, bởi vì ko biết sau lần chia tay này ta có còn gặp lại nhau nữa ko. Mình cũng hiếu kỳ trong lúc tác giả bị kẹt ở Sahara tâm lý tác giả như thế nào, có khi nào tác giả cũng muốn chết ko để giải thoát tất cả, cho dù là đã tìm ra đc nước để tồn tại, nhưng vẫn muốn chết?
Mình vẫn ko hiểu vì sao khi gặp một người lạ thì cậu bé lại muốn người khác vẽ cho con cừu, ko cần biết người đó có bút có giấy hay đã từng biết về con cừu để vẽ hay ko, chớ mình nhờ đọc sách mới biết con cừu chớ chưa từng thấy bao giờ. Rồi cừu ở trong giấy mà mang về lại sợ sẽ ăn mất bông hoa, hoặc cừu lại ở trong hộp lại đồng ý đây là con cừu, ko biết chi tiết này tác giả muốn nói gì.
Trong truyện mình thích nhất chi tiết cậu bé đặt câu hỏi và hỏi cho đến lúc phải nhận đc câu trả lời. Mình thấy hễ câu hỏi đc đặt ra thì thể nào đó nó sẽ đc giải đáp, nên mình cứ hỏi đi, và nhiều khi trong lúc hỏi là lúc mình trả lời, giải quyết đc vấn đề của mình.
Cậu bé luôn nói: người lớn thật kỳ lạ, nhưng cậu có nhận ra là cậu cũng thật kỳ lạ ko.
Hay như Hoàng tử bé nói, có thể mình đã lớn rồi.