Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018

Triangle 2009


Triangle 2009

Điều làm mình nhớ nhất ở bộ phim này là chữ “vòng lặp”, lặp đi lặp lại làm mình giật mình. Sao giống như trong cuộc sống của mình quá, muốn có cái gì đó mới mẻ hơn nhưng cứ làm theo một cách cũ, đến nỗi gây ra bi kịch cho người khác, thấy đc biết bao chỉ dẫn, biết bao biểu tượng, thấy đc kết quả mà vẫn mù quáng làm theo cách cũ.

Mở đầu là cái chết của ku Victor đầu trọc (mình cứ có cảm giác vì bạn đầu trọc chết nên lỡ rồi cứ giết hết mọi người luôn), nếu như ko muốn bạn đó chết thì ngay từ đầu lao xuống gặp mấy bạn đó là đc, cứ trốn chui trốn nhủi để làm gì. Rồi khi biết đc tại sao bạn đầu trọc chết thì ngăn ngay từ đầu đi, sao lợi cứ nấp ở đó nhìn chi để bạn đầu trọc cứ phải chết, đã thế lại nói câu rất châm biếm là “tôi đã thay đổi quá khứ”. Oh man, bạn đang tạo ra thói quen chớ thay đổi quá khứ gì. Giống như là khi mình định làm một cái gì đó khác, ko giống thường ngày, nhưng nó ko có đc kết quả như mong đợi, làm cho mình có cơ sở “vững chắc” để tin tưởng thoai làm làm gì chả có kết quả gì đâu, cứ để vậy thoai.

Rồi khi có đc những giấu hiệu như mặt dây chuyền bị rớt cả đống, xác mấy con chim hải âu cũng cả đống, kinh dị hơn là xác của cô bạn gái Sally chất đống ở trên mạn thuyền, mà hình như bà con ko có nhìn ra, trong mắt chỉ thấy một sợi dây chuyền mình làm đứt, xác cô bạn gái đang hấp hối, mấy thứ còn lại như để làm cảnh. Giống như mình tạo ra cái thói quen, vd như muốn giảm cân, nhưng chỉ nhớ nay mình ăn nhiều thoai, chớ ngày qua, ngày kia ăn nhiu chả nhớ nữa, và coi như ko quan tâm.

Rồi ghê gớm hơn là gì, chính là “lý do”, cái lý do đc cả thế giới ủng hộ, ko ai phán xét nên tôi buộc phải làm thế. “Tôi yêu con trai tôi, tôi muốn về nhà” (con trai tôi còn bị tự kỷ nữa), “tôi sẽ cứu anh, tôi hứa”, thấy rất vĩ đại ha, nhưng cuối cùng vì lý do đó mà lợi dụng lòng thương người của người khác (chú taxi chở đi ko lấy tiền, còn hứa sẽ đợi chờ trở về nữa, lỡ chú đó ko chở, phải tìm xe khác, thời gian khởi hành khác biệt thì có cứu đc những người kia ko ta), vì lý do đó mà giết người, cho dù đó là bạn mình, là người bạn mình đã hứa sẽ cứu. Mấy người bạn đó có lỗi gì đâu, chả có liên quan gì đến vấn đề của mình gây ra nhưng cũng lôi người ta vào, đang tâm cướp đi sinh mạng của họ. Nhưng họ nào quan tâm, vì ngay cả chính mình, họ cũng giết mà ko đắn đo mà, ko những một lần, mà rất nhiều lần. Quá kinh khủng.

Nhưng để dẫn tới bi kịch này, có thể là do họ ko khống chế đc cảm xúc. Vì những bi kịch đó đều xảy ra trong lúc họ ko thể khống chế đc bản thân (tát đứa bé vì quá nóng giận, tông xe).
Nhưng cái mình ko biết, là nữ chính có bị mất trí nhớ tạm thời ko nữa. Nếu cô ấy nhớ, cô ấy có còn chọn cách bi thảm đó nữa ko? Hay là giống như tụi mình, đều muốn quên đi những “tội ác” mà mình gây ra, or ko nhận ra nó là tội ác, và cứ thế cứ lặp đi lặp lại vòng tròn đau khổ trong cuộc sống của mình?

Nhưng cho dù có lặp thế nào đi chăng nữa, cái kết quả đó ko chỉ là một lần thất bại, mà là rất nhiều thất bại, tội ác cho dù hành động giống nhau thế nào chăng nữa, thì vẫn để lại dấu vết ko thể xóa đc (xác Sally, chim hải âu, mặt dây chuyền).

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2018

ĐÀ LẠT 15 – 19.03.2018

Mình định sau khi đi Đà Lạt về là bay vô viết nhật ký liền, mà một lần định là đã kéo dài tới hơn 2 tuần, mà tại nay add friend bé Nguyên, nó bấm like những bài viết trước nên mới có cảm xúc lắng đọng ngồi viết đó chớ, ko chắc kéo nữa^^
Thoai vô đề liền.
Đi Đà Lạt kỳ này …OMG ngồi rặn 2,3 phút mà vẫn ko nhớ ra cái gì để ghi, lúc về dào dạt cảm xúc lắm luôn mà ta, đành nói cái ấn tượng nhất vậy.
Mình ấn tượng nhất là khi đi Linh Quy Pháp Ấn, trên con đường lên chùa thì có những tấm biển, mà những tấm đó đặt ở những nơi mà mình cảm thấy mệt, dừng lại là thấy nó để đọc, tự nhiên thấy đỡ mệt để đi tiếp^^. Lúc đó có 2 câu làm mình nhớ: Đam mê và nắm chặt là nguồn cội khổ đau. Câu này làm mình nhớ tới những bộ phim của TVB thần tiên trên trời động tình tìm mọi cách xuống trần gian, rồi có thần tiên còn nói trên tiên giới ko có tình cảm sao mà phổ độ chúng sinh. Thì lúc này mình mới hiểu, khi con người đạt tới trình độ nào đó thì người ta mới có thể hiểu tại sao người ta làm như thế, có cảm xúc như thế. Làm thần tiên tuy ko có cảm xúc nhưng có thể người ta đã vượt qua những hỷ nộ ái ố trần gian rồi, tâm tĩnh mắt sáng, nhìn đc ra những liên kết có trong vũ trụ và có những quyết định chính xác, mà người thường thì ko thể hiểu tại sao thần tiên lại thờ ơ với mình như vậy. Và người viết kịch bản đó cũng là người, làm phim cho người coi nên người coi thấy hay, thấy làm thần tiên chả hay ho gì, chỉ có làm người mới tốt nhất. Lúc đó mình nói cho Giám nghe những cảm nhận của mình thì nó nói ờ, nhưng những người viết ra những câu đó sẽ là ai, cũng là người mà, thì chắc gì truyền đạt đc những gì Đức Phật nói là chính xác, chắc gì những lời đó là đúng. Lúc đó mình ko trả lời đc, nhưng sau này mình nghĩ, con người ai cũng có khả năng NGỘ. Tuy Đức Phật chỉ có một nhưng những người NGỘ thì mình nghĩ ko chỉ có một, người ta có thể viết lại những gì người ta cảm nhận đc cho hậu thế, nhưng có thể khả năng diễn đạt, rào cản ngôn ngữ mà hậu thế ko hiểu đc những gì những người đó viết, nhưng như đã nói, con người có khả năng học hỏi và NGỘ, trong cuộc sống sẽ gặp rất nhiều tình huống, và mỗi tình huống sẽ giải thích câu nói đã học một cách khác nhau, dần dần người ta ngộ ra và hiểu nhiều hơn, sẽ dễ dàng hiểu người khác hơn, sống hòa hợp hơn. Câu thứ hai làm mình ấn tượng là: Ko gì là tôi, ko gì là của tôi. Câu này thì mình hiểu đúng nghĩa đen luôn, mình thấy đúng là ko thể rạch ròi đc cái gì là tôi, cái gì là của tôi, nên đừng sân si quá, cái này của tao mà sao mày lấy, tôi là ai, bạn là ai, sao tôi thấy bạn trong tôi và thấy tôi trong bạn. Tôi chả là gì.
Đi Đà Lạt công nhận đúng hưởng thụ: Ăn ngủ ăn ngủ, chả đi đâu. Lúc đó thì thấy thích vì ko phải đi đâu, đc ở nhà, nhưng về mới thấy chời mình chả đi đâu cả, tự nhiên thấy tiếc^^. Chắc là sẽ quay lại vào một ngày ko xa.

Ps: Đã quên hết rồi, ko nhớ đc gì để ghi rồi, ôi trí nhớ của tui. Cũng có mấy cái nhớ nhưng lười, hoặc ko thấy đặc sắc nên ko muốn ghi^^


NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI

  v   Nội quy: -      Ko giả vờ hạnh phúc -      Ko giả vờ bất hạnh -      Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...