Thứ Ba, 24 tháng 7, 2007

TƯỢNG ĐÁ


Nghe nói xưa có nàng thiếu nữ
Đi ngang qua tượng đá ven đường
Nàng ngừng chân ngước nhìn chăm chú
Đôi mắt nàng trìu mến, yêu thương
Rồi nàng ghé vào tai nói nhỏ
Tượng đá nghe đâu được vài lời
Điều nàng nói không một ai biết rõ
Bỗng bất ngờ tượng đá nứt làm đôi
Nàng bàng hoàng không tin vào mình nữa:
Pho tượng kia đã hoá thành người
Chàng đang quỳ dưới chân chàng nức nở:
“Cảm ơn em truyền sự sống cho tôi”
“Tôi vốn xưa là một chàng thi sĩ
Đã từng yêu và đau khổ vì yêu
Khi người ấy bỏ tôi theo kẻ khác
Tôi chỉ còn hoá đá đứng trông theo...”
Người thiếu nữ vô cùng bối rối
Nghe chàng trai bày tỏ nỗi lòng mình
Nàng biết rằng những lời chàng vừa nói
Đã khiến chàng đau nhói con tim
Nhưng sợ quá, nàng hoang mang bỏ chạy
Bởi tưởng chàng là một hồn ma
Chẳng quay đầu, nên nàng đâu nhìn thấy:
Khoé mắt chàng - những giọt lệ sa...
Và từ đó - thế là vĩnh viễn
Chẳng còn ai truyền sự sống cho chàng
Và từ đó - thế là vĩnh viễn
Chàng phơi mình giữa sương - gió - thời gian.
Sáng hôm sau khách ngạc nhiên nhìn thấy:
Ồ! Vì sao tượng đá lại quỳ chân?
Trên má chàng có hai dòng nước mắt?
Họ biết đâu
Tượng đá
Chết hai lần!

MỘT CHUYỆN TÌNH LÃNG MẠN

Có muôn vàn cách để nói ba từ "I love U". Một người không nghe được, có thể nghe, một người không thể nói được, có thể nói. Đó không phải điều kì diệu, mà là vì họ nghe và nói bằng chính trái tim họ.

Cô ta, một người kiếm thính, không thể nghe được bất cứ âm thanh nào, nhưng không vì thế mà cô ấy đau khổ.

Anh ta, một người câm, không nói được môt câu nào cả, nhưng không vì thế mà anh cảm thấy bi thảm.

Chữ "duyên" kì lạ kéo họ xích lại gần nhau. Sự phong phú từ cách thể hiện, đối thoại nhanh chóng giúp họ hiểu và có tình cảm với nhau.

Hai người đều yêu đối phương, cũng vì thế mà xuất hiện điều hối tiếc.

Anh ngưỡng mộ những người có thể nhận được lời "Anh yêu em". Còn cô ngưỡng mộ những người có thể nói với người mình yêu ba chữ "Anh yêu em".

Ngày lễ Tình nhân đến, anh bỗng nhiên mất tích. Cô hoảng loạn vì cố tìm kiếm tung tích anh. Một ngày lễ quan trọng thế này, cô nghĩ "hai ta không thể xa nhau được".

Cô tìm thấy anh tại một khu rừng, kế bên anh để một món quà - quà dành cho cô ấy ngày lễ này. Mặc nhiên, anh ta không ngừng lọng ngọng như muốn nói một điều gì đó.

Cô hiểu, hiểu rất rõ... Nước mắt dần lăn trên mặt... Thầm lặng nhận lấy món quà, rồi đeo nó vào tai.

Cô mỉm cười nhìn anh. "Em nghe được rồi, em đã nghe được tiếng anh nói rằng Anh yêu em rồi, anh ạ !".
Có muôn vàn cách để nói lên ba từ "I love U".
Một người không nghe được có thể nghe.
Một người không thể nói được có thể nói.
Đó không phải điều kì diệu, mà là vì họ nghe và họ nói bằng chính trái tim.

P/S: Tình yêu luôn thật đẹp

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2007

*^^* BING BOONG, BING BOONG*^^*


(Hình ảnh)



Hoàng Huynh và Hoàng Tẩu.
(Nếu ko thấy rõ thì nhấn vào kính lúp, nhưng Trẫm thấy coi như vậy là đẹp rồi, coi rõ quá, mắc công gặp...ác mộng )




Xin giới thiệu với các chư khanh. Ngày 8-7-2007 vừa qua chính là ngày cả Hoàng Tộc vinh dự đón nhận thêm một thành viên mới: NTT. Đây chính là Hoàng Tẩu của Trẫm. (Các khanh xem hình thấy có xinh ko?). Mọi người thường hỏi Trẫm sao lại ko tổ chức vào ngày thứ 7 ngày 7-7-2007 vào lúc 7:00, tròn 5 số 7 cho đẹp. Trẫm cũng muốn lắm nhưng Huynh bảo ngày đó "đụng hàng" nhiều quá, ko thích, bởi vậy, mới dời lại một ngày. Hey, đúng là chạy trời ko khỏi nắng. Huynh của Trẫm đã tổ chức ở gần nhà rồi vậy mà vẫn phải cưới chung..í lộn, tổ chức chung với 2 cặp nữa. Mọi người trong Hoàng tộc ai cũng kêu xui, nhưng sao Trẫm thấy Hoàng Huynh Trẫm hên wá trời luôn. Vì nhờ có 2 cặp kia làm nền, nên thấy phu thê Hoàng Huynh đẹp nhất, lộng lẫy nhất, rực rỡ nhất. Hehehehe... Đừng hiểu lầm nha! Ko phải do "nhan sắc" của Huynh "mỹ miều" đâu, tại 2 cặp kia xấu wá đi. (Trẫm nói thiệt, chưa thấy cặp nào xấu, chênh lệch như 2 cặp này hết). Sẵn nói về vấn đề "nhan sắc", Trẫm hỏi mấy người bạn của Trẫm thấy Hoàng Huynh Trẫm thế nào? Đa phần đều nói: Chỉ có tướng tá thôi, còn "nhan sắc" thì...Đừng buồn Huynh, sự thật bao giờ cũng mất lòng hết, mà điều này chắc chắn là sự thật. (Ai kêu, lúc nào cũng bảo Trẫm ko có giai nhân làm bạn, bị tụi nó phản công là đúng rồi). Nhưng nói gì thì nói, nhan sắc cũng quan trọng nhưng ko phải là quan trọng nhất. Chủ yếu là Hoàng Huynh, Hoàng Tẩu yêu nhau thật lòng, sống hòa thuận yêu thương nhau trọn đời, trọn kiếp này là được rồi, đúng ko các khanh?

Thay mặt toàn vương quốc, Trẫm chúc Huynh, Tẩu: Sống bên nhau hạnh phúc, tràn đầy tiếng cười và "Hai người sử dụng “kung-fu”,. Không lâu, một trẻ hiền nhu ra đời." Cung hỷ, cung hỷ!!!!

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2007

ĐÓI... ĐÓI ...ĐÓI... =.=

Sáng hôm đám cưới, ko biết có phải do hồi hộp ko mà tối 2h am Trẫm mới ngủ, 5h sáng phải dậy để chuẩn bị đi rước dâu, làm cơ thể mệt mỏi hay ko, lúc lên xe, Trẫm ói 2 tăng. Bao nhiêu thức ăn được tống ra ngoài cơ thể, dạ dày trống rỗng. Trẫm cứ tưởng khi đi lễ đám cưới về sẽ được ăn. Nhưng...Chuyện ko thể ngờ trước được, vì thiếu bàn nên Trẫm phải nhường chỗ cho người ta.

Lên lầu, gặm bánh mì hồi sáng mua cho đỡ đói. Cứ nhủ trong lòng là chút xíu nữa mình sẽ được ăn bù. Ko ngờ, khi tiệc tan, tại lo tám với Mẫu hậu và hoàng tỷ dữ wá, nên quên ăn. Khi xuống dưới nhà thì bọn Hoàng đệ dứt hết rồi-->óa óa... Đói tập 2.


4h pm, Trẫm chuẩn bị trang điểm đi ăn đám cưới, cũng tự nhủ lòng mình là lên nhà hàng sẽ được ăn sau. Nhưng (lại nhưng, sao mình ghét chữ "nhưng" này dữ vậy), tại Trẫm là vua một nước nên phải ngồi tiếp khách.(--> nói vậy cho sang thôi. Thật ra, Trẫm được Mẫu hậu phân công hướng dẫn cho người ta kí tên vào " BẢNG PHONG THẦN" đặng làm kỉ niệm đó mà). Đói méo mỏ luôn mà còn phải mở miệng cười với người ta(Hông biết người ta nhìn Trẫm đang cười hay đang nhát ma họ nữa???). Nhưng Trẫm rất lạc quan, tự an ủi mình:" Sẽ được ăn thôi mà, nhanh lắm, ráng lên, ráng cười cho tươi vào để lên hình cho đẹp. Hehehe". Oh, my God! Khi người ta nhập tiệc rồi, Trẫm phải ngồi ở cái nơi chết tiệt này để chờ những người đi trễ. Ôi, đói wá, đói wá, kiếp trước Trẫm đã gây ra chuyện gì để kiếp này phải chịu "đày đọa" như thế này hở trời???? Đói tập 3


Sau khi người ta vào hết, Trẫm nhào vô bữa tiệc lẹ đến ko ngờ, chạy đi tìm Mẫu hậu liền (để hỏi Mẫu hậu ngồi chỗ nào ăn chớ). Mẫu hậu nói rất nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ nhưng đối với Trẫm giống như sét đánh bên tai: "Hết chỗ rồi con ah. Thôi, xíu nữa ngồi ăn chung với Mẫu hậu ha. Ráng đi con". Trời ơi, một xíu nữa là con xỉu liềnÔi, trước mặt Trẫm là hàng ngàn thức ăn, vừa thơm, vừa nóng, vậy mà Trẫm ko được ăn. Tức wá, tức wá.Chắc sau cái đám cưới này, Trẫm cho sản xuất bộ phim nhiều tập nhan đề:"Cơn đói của Đấng quân vương" wá.

Nghe Mẫu hậu nói như vậy, Trẫm đành lết ra đại sảnh ngồi chờ.(Đứng ở đây chút xíu nữa, chắc phải lấy mấy cái chậu để hứng nước miếng của Trẫm wá). Khi ra gần đến cửa, Trẫm gặp Hoàng đệ. Nhìn cái mặt của Trẫm là nó biết Trẫm đói liền. Nó nói đi theo nó, nó sẽ dẫn Trẫm tới bàn còn trống. Hửm, mình có nghe lầm ko? Đây là câu nói hay nhất trong ngày đó. Vậy là...Trẫm sẽ ...được ăn. HURAAAAAAAaa, được ăn rồi, được ăn rồi...Vậy là sẽ chấm dứt cơn đói hoành hành từ sáng đến giờ.aha'hahah...Mà nó đúng là Hoàng đệ của Trẫm, hiểu Trẫm nhất nhà. Nó thấy Trẫm đói wá nên dẫn Trẫm vào cái bàn ở trong góc kín, cho Trẫm tha hồ "thi triển nội lực". Để đáp lại tấm chân tình của nó, Trẫm đành dùng 12 thành công lực để thanh toán đám thức ăn có trên bàn. Trẫm ăn như rồng cuốn vậy đó. (Vua có khác). Cũng hên, lúc đó Hoàng tỷ của Trẫm cũng lo ăn (Đói wá mà!) nên ko có thời gian để ý đến Trẫm. Bởi vậy Trẫm lại có dịp "thể hiện mình". Đang "hăng say", Trẫm thấy có thằng kia cứ nhìn Trẫm hoài, ko biết là nhan sắc Trẫm wá mặn mà, hay là thấy Trẫm "nhiệt tình" wá, nó cứ nhìn Trẫm hoài ah. Thôi kệ mày, mày nhìn thì cứ nhìn, bà ăn thì bà cứ ăn. Nãy giờ bà làm duyên đủ rồi. Mày có nhìn nữa cũng vậy thôi. Ko hãm được nữa đâu. hehe...Ko biết nó có hiểu "tâm sự nặng nề" của Trẫm ko, mà thấy nó lẳng lặng...bước sang bàn bên cạnh.

Bây giờ ngồi nghĩ lại cũng vẫn còn thấy hãi hùng. Ôi sao ngày hôm đó mình lại đói đến thế. Đã vậy Hoàng tỷ của Trẫm lại đến bên Trẫm nói nhỏ nhẹ: "Heo con, sắp đến đám cưới của chị rồi đó, nhớ chuẩn bị nha!!"--> Ối giời ơi, giết Trẫm đi!!!!!!!!!

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2007

NGÔN NGỮ MAY MẮN VÀ KIÊNG KỊ CỦA CÁC CON SỐ!


Chữ số xuất hiện và tồn tại khách quan trong xã hội loài người. Nhưng rồi quan niệm về "số đẹp" đem lại may mắn"và "số xấu" đưa lại điều chẳng lành cần kiêng kị hình thành trong một số người, thậm chí ở cả một dân tộc và được truyền từ năm này qua năm khác.
Gần đây, trong hội bán đấu giá ở Qutar, một chiếc điện thoại cầm tay đã được bán với giá ngất trời: 2,75 triệu USD. Cho đến nay, đây là chiếc điện thoại cầm tay được bán đắt nhất thế giới, một trong những lý do vì có số gọi đến máy là 6666666.

Trung Quốc: Thích số 6, số 8 và 9
Người Trung Quốc kiêng số 4, vì phát âm chữ số 4 gần giống như phát âm chữ “tử” (chết). Nhưng người Trung Quốc cho rằng số 6, số 8 và số 9 là tượng trưng cho may mắn và vận tốt; đặc biệt với dãy số với bảy chữ số 6 (6666666) càng được xem là thuận lợi và phú quý.

Ấn Độ: Thích số lẻ
Ấn Độ là một quốc gia đa tôn giáo tín ngưỡng, người tín ngưỡng khác nhau thích những số khác nhau. Ví như, người Islam của Ấn Độ rất thích số 6, số 7 và 8; nhưng tín đồ Ấn Độ giáo lại không thích số 6 và 8, vì trong chiêm tinh học Ấn Độ, cung thứ 6 dự báo bệnh tật, cung thứ 8 đại diện cho sự chết chóc.
Nói chung, đa số người Ấn Độ kiêng kị số 13, nhưng lại rất thích các số lẻ khác. Đặc biệt là khi tặng tiền, ngoài số tiền chẵn chỉ cần thêm 1 rupi thôi cũng khiến người được tặng cho là rất may mắn.

Hàn Quốc: Trong cuộc sống đều có số 3
Gần đây, một công ty Hàn Quốc đã tiến hành điều tra xã hội học về “chữ số vận may” mà người Hàn Quốc thích nhất. Kết quả trong số vài vạn người được điều tra, có 35,1% thích số 7; lượng người thích số 3 – số vận may theo quan niệm truyền thống Hàn Quốc bị đứng thứ hai, chỉ có 20,2%.

Philippines: Số 7 là số “bình an”, số 8 là số “phát đạt”
Người Philippines chịu ảnh hưởng văn hóa của người Hoa coi số 8 là chữ số “phát đạt”; đồng thời cũng chịu ảnh hưởng của văn hóa phương Tây, coi số 7 là số “bình an may mắn”. Người Philippines coi số 13 là số rất không may, cho nên bảng hiển thị trên thang máy lên xuống trong các chung cư và khách sạn ở Philippines không có tầng 13.
Cũng giống như ở Mỹ, nói chung ở Philippines ngày thứ 6 của tuần nào đó trùng vào ngày 13 trong tháng thì nhiều người Philippines không thích ra khỏi nhà, coi ngày này là rất xấu.

Thái Lan: Thích số 9 nhưng ghét số 6
Người Thái Lan cho số 6 là số không tốt cần phải tránh, nhưng lại rất thích chữ số 9; vì tiếng Thái phát âm số 9 trùng với âm chữ “lên cao, phát triển, tiến bộ”. Hằng năm, cứ 6 tháng một lần, Sở Giao thông đường bộ Thái Lan lại tổ chức bán đấu thầu “biển đăng ký xe may mắn”. Biển đăng ký xe có chữ số 9 thường được bán hết trước, nếu như biển đăng ký xe có nhiều số 9 trùng, như 999...

Ngược lại người nước ngoài (đặc biệt là người Trung Quốc) rất thích số 6 vì nếu biển đăng ký xe có số 6 thì rất rẻ.

Hà Lan: Số 4 “rất vui mừng”, số 6 “rất tình ái”
Khác với người Trung Quốc, người Hà Lan rất thích chữ số 4, vì tiếng Hà Lan phát âm chữ số 4 gần giống như phát âm chữ “vui mừng”, nên số 4 được coi là “số đẹp”. Nhưng người Hà Lan không thích số 6, ví phát âm chữ số 6 khiến người ta rất khó chịu, giống như phát âm chữ “tình dục”. Cho nên, một số điện thoại cá nhân và địa điểm phục vụ “tình dục” ở Hà Lan đều thích sử dụng số đuôi “66”, “666”, và “666”.

Pháp: Số 13 có thể đem lại “kỳ tích”, số 69 là thần kỳ
Trong tôn giáo của nhiều dân tộc phương Tây rất kiêng kị số 13, cho rằng số 13 là số không may. Trước đây số 13 đối với người Pháp cũng bị coi là đại diện cho bất hạnh và số kiếp. Nhưng do tính thần bí của số 13, nên nhiều người Pháp ngày nay lại không kiêng kị chữ số 13, mà ngược lại còn cho là chữ số 13 có thể đem lại cho mình “kỳ tích”.
Người Pháp còn coi số 69 cũng là số thần kỳ. Vì phát âm chữ số 6 gần giống phát âm chữ tình dục; còn phát âm chữ số 9 gần giống phát âm chữ mới mẻ; hình dáng chữ số 6 và số 9 rất giống ký hiệu đại diện cho nam giới và nữ giới; nếu số 6 và số 9 đi liền nhau là khẳng định biểu thị tình dục và luân hồi của sức sống hài hòa. Từ trên ý nghĩa này, số 69 rất giống ký hiệu thái cực của Trung Quốc (hình ở giữa gương bát quái), thể hiện âm dương hài hòa, sinh sôi nảy nở.

Vậy còn Việt Nam thì sao hả các bạn?

(sưu tầm)

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2007

DỰA VÀO VAI ANH MÀ KHÓC

...and if you want to talk about what will be,come and sit with me, and cry on my shoulder,I'm a friend...




Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào mà chẳng hư hao
Có cuộc đời nào mà chẳng xuống thấp lên cao
Có môi nào chưa dừng vì tiếng nấc
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Và có một ngày con tàu em rời bến
Sân ga này sẽ vẫn mãi còn đây

Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng đời người lừa lọc
Sẻ bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em sẽ không bao giờ bị lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi dựa vào vai anh mà khóc.

- Sưu tầm -

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2007

LY VÀ NƯỚC


Ly nói: "Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!"


Chủ hỏi: "Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?"

Ly đáp: "Chắc vậy!"

Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.

Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.

Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.

Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.

Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là 'an bài' của duyên phận.

Ly kêu lên: "Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!"

Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.

Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?

NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI

  v   Nội quy: -      Ko giả vờ hạnh phúc -      Ko giả vờ bất hạnh -      Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...