Lần đầu tiên mình đi máy bay một mình.
Lần đầu tiên đi ra nước ngoài một mình mà trước đó chưa hề
biết gì về nó.
Ngoại ngữ thì ko biết, chỉ dắt theo chút ít tiếng Anh vỡ long
mà cũng dám đi, nghĩ lợi sao mình cũng gan dzữ^^
Lúc đang ngồi trên máy bay, tự nhiên tiếp viên đưa cho mình
hai tờ giấy (toàn tiếng Anh), mình nghĩ: Chà, đây có phải là tờ giấy viết di
chúc để lỡ máy bay có xảy ra sự cố thì có người biết để tới hốt xác mình ko ta?
Mình ko cần viết di chúc dzị mình ko cần viết đc ko ta? Mãi hồi có bé tiếp viên
đi qua, mình mới hỏi bé đó cái này là cái gì, thì bé nói cái này là giấy nhập cảnh,
bắt buộc phải viết. Haiz, đã nhức banh đầu mà còn phải làm bài tập tiếng Anh, còn
ko đc tra từ điển nữa, quá đau khổ i 0 I Thế là mình mới hỏi bạn tiếp viên mấy
chữ đó nghĩa là gì để biết đường viết. Oh man, ko ngờ chỉ mấy chữ đơn giản,
ngày nào cũng bay cũng gặp, mà mình hỏi bạn này, bạn giới thiệu bạn khác trả lời,
bạn khác đó lợi giới thiệu bạn khác nữa để trả lời. Trời, chẳng lẽ trình độ tiếng
Anh của tiếp viên nước mình tệ dzữ dzị sao ta @.@ Cuối cùng mình cũng điền được
vào tờ giấy nhập cảnh, haiz, thật nhức đầu T____________T
Cuối cùng thì cũng tới Myanmar^^. Công nhận tới đất nước
khác là thấy có gì đó khác liền. Thảm lót chân có hoa văn, mà nhìn hoa văn tự
nhiên mình cho luôn nó là hoa văn kiểu My (ko biết tại sao, chắc thích là dán
nhãn ^^), tuy là đất nước nghèo nhưng sân bay của nó nhìn cũng sạch đẹp, sang
trọng, giống giống sân bay Nội Bài bên mình.
Vừa tới nơi là mình bật wifi lên liền để liên lạc dzí đồng bọn,
mà khổ nỗi ko biết cách truy cập dzô, nó cứ failed hoài. Ta phải làm sao, phải
làm sao? Đúng rùi, đi toilet, vào chốn đó thứ gì ko cần thiết sẽ ra hết, để
không gian cho cái mới^^
Bay dzô toilet, đập vào mắt là chị bảo vệ toilet (có thể
ngta là người hướng dẫn khách đi toilet) trên mặt bôi thứ phấn gì đó. Mà cái
này mình đã từng nghe qua nên ko ngạc nhiên lắm (Sau này mình mới biết nó tên
là Ta na Khà, thứ bột dùng để chống nắng, dưỡng da ở bên My, già trẻ lớn bé
trai gái đều xài, xài từ nhỏ). Mình mới hỏi chị làm sao dzô đc wifi, thì chán
chết, trong toilet ko bắt đc sóng, chị nói mình phải ra ngoài chỗ nhập cảnh mới
bắt đc. Rồi mình đi. Vừa đi vừa bắt sóng, sóng ở đây chập chờn, lúc đc lúc ko.
Mình mới hỏi chú bảo vệ cách vào wifi, tại nó cứ bắt nhập code gì đó hoài, chú
nói ko cần, cứ nhấn access để vô. Mà mình nhấn hoài có thấy dzô đâu -_- Mãi cho
tới lúc lấy hành lý lun mà vẫn ko thể dzô wifi, mình nghĩ, chuyến này là bắt
taxi đi thoai chớ ko liên lạc đc thì lấy gì gặp nhau. Nhưng mình vẫn cố dzớt cú
chót, hỏi chị bảo vệ gần gần đó. Chị ko hiểu mình nói gì (thiệt mình cũng ko hiểu
mình nói gì -_-) nên hú anh đồng nghiệp của chị tới giúp mình. Mình hỏi làm sao
để dzô đc wifi, anh nói là phải mua card mới dzô đc. Haiz, mình làm gì có tiền
để mua. Anh hỏi mình có sdt bạn mình ko để mình anh gọi giúp. Không có -_-. Mình
mới hỏi anh có xài mấy phần mềm gọi miễn phí ko. Anh nói có, Viber nè (bạn mình
nó ko xài -_-), Zalo thì ảnh ko có. Rồi mình nói ảnh có fb ko, ôi hên quá anh
có, mình mượn nt qtqd lun thì…chời ơi, fb phải làm bạn dzí nhau thì nó mới hiện
tn lên, ôi khóc một dòng sông T__________T Rốt cuộc mình hỏi đt ảnh có share đc
ko? Anh nói đc, hahahaha, cuối cùng chúng ta có thể nc dzí nhau rồi. Ôi niềm
vui chẳng tày gang, mở đt ra là nó nói nó ko đi đón đc, bùn tập 1. Mình gọi đt
cho nó nói mình ko truy cập đc wifi, phải làm sao, thì nó nói đã cho người đi
đón mình, nhưng chụp chỗ mình đứng để ngta biết để tới chỗ đó đón. Chưa kịp nói
thêm gì hết thì mất sóng, bùn tập 2 -_- Rồi sao, mình năn nỉ anh đó dẫn mình
đi, tại phải có ảnh mình mới có mạng xài. Công nhận ảnh tốt kinh, ok luôn, đi
theo mình ra ngoài sân bay. Tạ ơn trời, vừa ra khỏi sân bay là gặp người đón
mình liền. Mình liền cám ơn người bạn tốt bụng để nhập bọn với đồng bọn^^
Trò thảy đá ở My cũng lạ hơn mình, tụi mình chỉ có thảy từng
cục, rùi tiếp 2, 3, 4, 5 cục là hết. Ở My có tới 19 cấp (nghe đồn đến 35 cấp
nhưng thường bà con chỉ nhớ có 19 cấp là hết), coi mà phục lun 0.0