1. Hồi đó xuất hiện bệnh Amip, tức là bệnh ngủ hoài ko tỉnh dậy, nên chị mình mới hù mình: Mày cứ ngủ hoài coi chừng bị Amip đó con. Rùi chị bị bệnh, kêu mình đi chung để đứng ngoài trông xe. Lúc chờ ở ngoài thấy mấy cô bế em bé sơ sinh đi khám bệnh, mà em bé sơ sinh thì ngủ nhìu là chính. Tự nhiên mình thấy sợ là mấy bé sẽ bị Amip. Nhưng cũng lúc đó mình si ngĩ: Hiện tại mình đang thức đây là mình thật sự tỉnh or chỉ là mơ? Và lúc mơ thì mình đang thức or đơn giản là mơ? Còn người ngủ đó, họ có mơ ko? Nếu họ có mơ thì họ đang tỉnh hay mơ?
Rùi lên cấp hai mình đc chị mình kể về Trang Tử, ổng nằm mộng biến thành bươm bướm, khi tỉnh dậy ổng hỏi ta là bướm or bướm là ta, làm mình nhớ tới lần tự hỏi năm xưa: Ta đang tỉnh or ta đang mơ?
2. Hồi đó ba bắt đi ngủ trưa, ko ngủ đc nằm nhìn trần nhà, tự nhiên si ngĩ: Ủa, mình nhìn hình tròn, mẹ nói hình này hình tròn, người khác kêu hình này hình tròn nên mình bít hình này hình tròn. Nhưng người khác nhìn hình tam giác, mẹ bạn đó nói là hình tròn, người khác kêu đó là hình tròn, nên bạn đó bít hình như thế là hình tròn. Vậy ko bít cái mình nhìn thấy có giống với cái bạn nhìn thấy hay ko ha? Chắc mắt mọi người khác nhau nên cái mình thấy xấu hoắc bà con nói đợp, cái mình thấy đợp bà con lợi chê xấu hoắc.
Rùi mãi sau này mình lên đại học, lạc vô diễn đàn của đám TQ tụi nó bàn về việc mù màu: Có bạn nhìn màu xanh dương, mắt bạn lợi nhìn thành màu xanh lá, nhưng bạn đc dạy màu đó là xanh dương, và ngược lợi. Dzị làm sao bít bạn đó bị mù màu? Đọc cái đó tự dưng nhớ đến câu hỏi năm xưa của mình: Dzị thật sự mắt của người khác có nhìn thấy điều mình đang thấy hay ko?
(Bị mất trang web đó nên ko bít đáp án^^)
3. Hồi đó còn nhỏ xíu, mỗi lần nghe cải lương mà có Ngọc Huyền, Tài Linh, Vũ Linh, Kim Tử Long hoặc xem phim có Diễm Hương hoặc Việt Trinh thì chị mình khen qtqđ, mình thấy dzị cũng nổi tính đám đông, hễ thấy mí người đó là mặc đẹp xem đi hay lém, có NH mà, có DH mà. Tự nhiên một lần đang xem mí bạn đó diễn, mình tự hỏi: Ủa, sao mình lợi phải coi mí người đó diễn, tại sao thấy họ là phải reo lên thích thú, đâu có thấy hay đâu @@! Quay qua hỏi chị, sao chị lợi thích mí người đó? Chị: Tại người ta đẹp. Mình: Sao ko thấy đẹp ta, đẹp chỗ nào? Tại sao đẹp? Đẹp là gì? Đẹp là có lúm đồng tiền hả? Đẹp là môi phồng phồng hả? Nói chung là ko bít đẹp là gì vì nhìn thì ko có cảm giác thích thú^^
3. Hồi đó còn nhỏ xíu, mỗi lần nghe cải lương mà có Ngọc Huyền, Tài Linh, Vũ Linh, Kim Tử Long hoặc xem phim có Diễm Hương hoặc Việt Trinh thì chị mình khen qtqđ, mình thấy dzị cũng nổi tính đám đông, hễ thấy mí người đó là mặc đẹp xem đi hay lém, có NH mà, có DH mà. Tự nhiên một lần đang xem mí bạn đó diễn, mình tự hỏi: Ủa, sao mình lợi phải coi mí người đó diễn, tại sao thấy họ là phải reo lên thích thú, đâu có thấy hay đâu @@! Quay qua hỏi chị, sao chị lợi thích mí người đó? Chị: Tại người ta đẹp. Mình: Sao ko thấy đẹp ta, đẹp chỗ nào? Tại sao đẹp? Đẹp là gì? Đẹp là có lúm đồng tiền hả? Đẹp là môi phồng phồng hả? Nói chung là ko bít đẹp là gì vì nhìn thì ko có cảm giác thích thú^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét