v Nội quy:
-
Ko giả vờ hạnh phúc
-
Ko giả vờ bất hạnh
-
Hãy thành thật
Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì làm sao có thể thuyết phục đc cái thân này nghe gần 40 năm vậy chớ^^
Lời
nói nói ra thành lời sẽ thành sự thật đó.
Thật
là ngạo mạn khi quyết định người khác sống ntn. Ôi cái từ ngạo mạn, mạnh mẽ dễ
sợ, nó giống như con người tự cho mình có quyền ngang bằng thần linh đó, phán
cái gì thì cái đó thành sự thật, ngông cuồng.
Khi
một người đến, họ ko đến một mình mà còn mang theo vài vũ trụ khác nữa đến, oi
man ơi, vậy nhiệm vụ của mình là khám phá những vùng đất bí ẩn đó đúng ko :D
Mái
nhà chúng ta mơ ước có giống hệt với mái nhà nơi chúng ta sinh ra ko? Giống hệt
thôi.
Giống
nhau sẽ tụ lại với nhau, trước mắt thì thấy giống vậy, nhưng mình nghĩ mình bị
che khuất một nửa, chỉ thấy những cái mình ghét hoặc thấy những cái mình thích,
những cái bình thường thì lại ko thấy.
Gã
tôi ghét có ghét lại tôi cũng đúng thôi.
Chưa
bao giờ vui hơn khi nổi giận, nếu cứ thế cho qua thì chỉ 2,3 giây là hết giận,
nhưng nếu thật sự nổi giận thì hơn mười ngày mới hết.
Cô
chị 2 của anh chàng có con nhỏ cũng tự cho mình quyền sống thay ngkhac, tự mình
để mình hóa thạch xong quay lại trách người khác sao ko hóa thạch giống mình, tự
mình quyết định ai là em dâu mình thay cho đứa em, mà khúc đó thấy ku em đàn
ông ghê gớm, chị về đi, rồi tỏ tình luôn. Hay, đàn ông phải thế.
Chúng
tôi chỉ là đồ tặng kèm, biết là thế nhưng chúng tôi ko thèm cố gắng để thành
món chính.
Thích
nam chính vì nam chính có tất cả nên coi mọi thứ như phù du, nhẹ bẫng, còn MM thì
tuy ko có tất cả nhưng trân trọng mọi thứ mình đang có, thích ghê gớm ha, dù thế
mình muốn trở thành người trân trọng thứ mình có và trở thành người có tất cả,
hí hí, mình muốn có đc tự do đó. Mà muốn có tự do thì phải độc lập trước mới
đc.
Người
có cỡ nào thì cũng có điểm chớ, tại sao ko nhìn ra điểm tôi, nếu tôi 10 điểm mà
bác nhìn ra 10 điểm thì tôi cũng hài lòng rồi.
Vật
chất phải phục vụ con người, nếu mình chưa đủ tầm để sở hữu thì tốt nhất ko sở
hữu, vì nó sẽ mang lại rắc rối/ phiền não hơn so với lợi ích của nó, nhất là khi
thứ đó ko phải của mình, càng mệt.
Đời
là như thế đấy, cứ đang yên đang lành thì lại có chuyện? Thật ko? Hay là do
cách sống của mình có vấn đề nên chuyện cứ phải xảy ra để thức tỉnh chúng ta?