Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

NHÓC BAKERU

1. Người ngoài hành tinh ko có hình dạng đích thực, chỉ là linh hồn. Để sống và làm việc được người ta cần “búp bê” của loại việc đó giúp họ hoàn thành việc.
è            --> Con người cũng vậy, tùy vào vị trí nào thì có trách nhiệm đó: Ngoài xã hội thì phải có trách nhiệm với công ty, khi về nhà làm ba mẹ thì có trách nhiệm với con cái…
--        --> -“Búp bê” là một loại “mặt nạ” để bảo vệ và phân biệt chúng ta (tại mình ko nhìn thấy linh hồn đc). Vì vậy điều quan trọng là phải làm cho “búp bê” của mình thật đặc biệt, nếu ko thì chẳng ai nhận ra ta cả.
2. Cẩn thận với những lời nói xấu, thậm chí cho dù ta là người trong cuộc, nhưng nếu ko cảnh giác thì cũng gây ra sự hiểu lầm (Bakeru – Kawaru).
3. Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, suy nghĩ của người khác, tâm trạng của người khác để hiểu họ hơn (Ba – mẹ - luật sư; Kawaru – Gonta).
4. Đôi khi sẽ có sự mơ hồ trong vị trí thể hiện của mình, làm cho chính mình ganh tỵ với chính mình. Nhưng nguy hiểm nhất là ko biết được mình là ai (Kawaru – Bakeru – Yumi - Gấu trúc).
5. Mọi việc diễn ra đều có lý do của nó. Tuy bạn ko thích, nhưng có lẽ chính nó sẽ cứu bạn khỏi nguy hiểm (Kawaru – mẹ - con mèo).
6. Tiền ko thể mua được niềm tin cuộc sống; Ai thắt nút thì sẽ phải là người mở nút (Ông lão – đứa con – gia đình Bakeru).
7. Tuy ở vị trí nào có trách nhiệm ấy, nhưng đều là mình, nên phải có sự nhất quán, đồng lòng và tôn trọng vị trí của nhau (Mỗi khi Kawaru biến thành gia đình Bakeru).
8. Tuy giàu nhưng cũng phải có được cái nghề. 
9. Truyện cực kỳ dễ thương, yên bình, có nhiều bài học hay được diễn tả rất nhẹ nhàng ^^

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

TA VÀ TRĂNG

Ta với Trăng ko bít có duyên với nhau từ bao giờ, chỉ nhớ ta bắt đầu để ý Trăng từ ngày cô đơn một thân một mình từ BD về nhà (có thể 3,4 năm về trước).
Lúc đó, xung quanh toàn bóng đêm, ko bít vô tình hay hữu ý, ta ngước nhìn trời, woaaaa, vầng trăng khuyết rực rỡ trên bầu trời, và...bạn đó đang  cười với mình. Nụ cười cũng rực rỡ như ánh sáng của bạn vậy. 
Lần đầu tiên ta và Trăng chính thức làm quen với nhau. 
Từ ngày đó trở đi, lúc nào vô tình nhìn lên bầu trời, ta cũng bắt gặp nụ cười toả sáng của bạn. Mỗi lần như thế ta cảm thấy lòng mình thật yên bình, yên ả, cứ thế mà đắm đuối thả hồn vào ánh trăng. 
Như ngày càng thân, Trăng cho mình xem những dáng vẻ khác của bạn, lúc tròn vằng vặc, lúc to rực rỡ, lúc nhờ những ánh sao trang điểm cho mình, lúc thì đùa giỡn với mây...Nhưng dù với bất kỳ hình dạng gì, mình thấy Trăng lúc nào cũng đẹp, cũng yên bình. 
Đối với ta, Trăng là tri kỷ, là khung trời bình yên. 
Còn ta với Nguyệt, là sự lỗi nhịp trong bản nhạc, sự bỏ lỡ ko hối tiếc. 


NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI

  v   Nội quy: -      Ko giả vờ hạnh phúc -      Ko giả vờ bất hạnh -      Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...