Hôm nay mới đọc
xong luôn, truyện mỏng, đọc một ngày là xong hà. Lúc đọc mình thấy rất hứng thú
muốn đọc nữa, đọc nữa để biết cuối cùng như thế nào. Tại thế giới trong sách nó
khác với thế giới mình lắm nên mình rất tò mò. Nhưng có thể sách mỏng quá nên
ko thể đáp ứng mong muốn của mình, mọi thứ đều nói sơ qua thôi, ko chi tiết,
mình muốn biết nhiều hơn về thế giới đó, vd: tại sao họ có thể lấy đi đc màu sắc,
ánh sáng, tuyết, núi đồi đc, cho là họ biến đổi gen để làm cho toàn bộ mọi người
bị mù màu, san phẳng tất cả các đồi núi, đi tới nơi có khí hậu nhiệt đới ở, thì
làm sao mà làm cho ánh sáng biến mất? Mà nếu như là mù màu đi thì mù luôn, sao
lại kiểu mù rè rè, mù tạm thời để thấy đc màu sắc? Còn kinh dị nhất là nghe vượt
giới hạn, trong thế giới đó luôn hát quốc ca thì làm sao mà lại ko có âm nhạc
đc? Hoặc học văn sẽ có thơ, đọc tới đọc lui thể nào cũng ra ngâm, rồi phát triển
thành ca khúc, sao mà lại ko có âm nhạc? Rồi truyền ký ức là truyền ntn, ai
cũng có thể đc truyền và đc nhận sao, tại sao truyền xong lại biến mất, đã từng
biết tới nó, cảm nhận đc nó rồi sao có thể lại quên nó dễ dàng như vậy? Khi người
truyền ký ức bị chết đi, ký ức sao lại có thể đc truyền ngược lại về cư dân,
truyền ntn, mọi người đều có những trải nghiệm khác nhau mà tại sao lại phải chịu
những ký ức giống nhau? Nếu như ko có rung động, yêu thương, sex thì tại sao
người ta lại muốn lập gia đình, ko muốn thức đêm trông con thì tại sao lại đăng
ký nhận nuôi, vì nhận nuôi siêu cực luôn mà họ có thể chấp nhận đc mà chỉ thức
đêm thì lại ko chấp nhận nổi? Tại sao lại áp đặt trò chơi đánh trận là chiến
tranh mà ko phải là công an truy bắt cướp hoặc đơn giản chỉ là 2 nhóm giang hồ
chia phe đánh lộn? Tại sao có thể truyền đc ký ức cho bé mới mà bạn bè, bố mẹ
anh chị em ko truyền đc? Tại sao lại giết những đứa trẻ sinh đôi, nếu có 2
gương mặt giống nhau thì sẽ gây tai họa gì? (Lúc đọc review thì thấy có người
nói muốn hạn chế số lượng người, nhưng theo mình thì thụ tinh nhân tạo thì số
lượng người sinh đôi sẽ phải nhiều chớ, với lại đâu phải ai mang thai thì cũng
an toàn khi vượt cạn, vượt an toàn rồi thì những đứa trẻ đâu phải cũng sống
sót), những người ở cộng đồng này đc chuyển qua cộng đồng khác sinh sống ko? Ko
thấy công dân đc nghỉ làm hàng tuần, nếu vậy thì có nơi Giải trí để làm gì, vì
khi cả cộng đồng đc nghỉ thì những người nhân viên trong khu Giải trí cũng sẽ
đc nghỉ vậy ai làm, ai hướng dẫn cho chơi? Rồi việc tới tuổi 12 là bắt đầu phân
chia nhiệm vụ, nhiệm vụ Mẹ đẻ đc phân cho trẻ 12, trong 3 năm đẻ 3 đứa, nghe
thoai là thấy nực nực rồi. Rồi nếu như ngoài kia có tồn tại xã hội khác, tại
sao người ta lại ko phát hiện cái xã hội cộng đồng này, cái xã hội mà chi bằng
xe đạp cũng có thể tìm thấy? Rồi chả hiểu thảm họa kinh khủng nào xảy ra để họ
có thể tạo ra đc cái cộng đồng như vậy?
Thôi bỏ qua phần
câu hỏi, mình theo mạch truyện đi hén, thì thấy người ta sợ rung động, sợ yêu,
sợ ràng buộc nên mới có phần đánh giá thấp Mẹ đẻ, khi đẻ xong thì cho làm lao
công, thành phần thấp của xã hội, mà dễ sợ, người ta biết lao công là bị đánh
giá thấp mà vẫn chấp nhận làm, nhưng chả lẽ lao công toàn nữ? Rồi khi những đứa
trẻ trưởng thành rồi thì người lớn đi về nơi Người Lớn ko con, già thì vào viện
Dưỡng Lão, kiểu ko có kết nối hen, chấp nhận rất bình thản.
Xã hội trong cuốn
sách đc miêu tả giống xã hội chủ nghĩa lắm luôn. Mà hình như trong thời gian
này mô típ này rất đc ưa chuộng, cuốn Nếp gấp thời gian cũng nêu về vấn đề này,
sau này thì phim What happend to Monday cũng làm lại mô típ này. Mình cảm thấy
tác giả muốn đánh vào nhược điểm to lớn là ko có tự do lựa chọn cuộc sống cho
riêng mình, nhưng có nhiều cái mình thấy rất hay: đó là chia sẻ cảm xúc cho
nhau mỗi buổi tối, sáng chia sẻ những giấc mơ cho nhau. Mình thấy hay, muốn bắt
chước ghê^^ Rồi cách nói cho đúng ngôn từ, cái này siêu hay, vì nói đúng đc cái
ý mà mình muốn truyền đạt thì sẽ rất ít hiểu lầm và có thể nhận diện đúng đc cảm
xúc của mình.
Ah, cuốn này ở
nhiều nơi thì đc đưa vào giảng dạy, nhưng có nhiều nơi lại bị cấm, ko hiểu tại
sao bị cấm hen.
Thích truyện quá
nên quẹo qua phim liền, thì thấy phim đúng là phim, drama liền, nhưng vì drama
quá nên phim này là phim gì đó chớ ko còn chất của Người truyền ký ức nữa rồi.
Ngay màn mở đầu
là thấy sai sai khi nam chính giới thiệu mình: Tôi là Jonas và tôi ko có last
name, hả, hả, ủa sao biết từ last name, sao biết trên đời tồn tại thứ là last
name, mục đích của last name là cho mình biết về dòng họ của mình, nhưng trong
cộng đồng thì có ba mẹ, ông bà, anh chị em đâu mà cần last name.
Rồi nói đồi núi,
tuyết làm chậm cho những chuyến xe giao thức ăn nên bị loại bỏ, vậy tại sao lại
xây cái nơi cao thật cao (hình như là nơi đón năng lượng mặt trời) để lũ nhóc
có thể trượt xuống, mà ánh sáng cũng bị xóa sổ luôn thì sao lại cần mặt trời?
Chắc một phần là thời đó tác giả ko thể nghĩ ra sau này mặt trời là nguồn năng
lượng tuyệt vời nên thẳng tay xóa sổ nó, mà chả hiểu sao xóa sổ, ko có mặt trời
thì sao có thể trồng trọt đc, lạ thật lạ.
Cộng đồng ở đây
cũng tham gia quá nhiều vào đời sống của công dân, ko làm toát ra đc tự ý thức
của mỗi người công dân. Vd luật khiếm nhã là tự mỗi người sẽ thấy bất lịch sự
khi chạm vào nhau, còn đây thì bà con háo hức để đc chạm vào nhau đến mức bị
loa phát thanh nhắc nhở. Rồi nhắc bà con mấy giờ đi ngủ, trong khi tự thân tụi
nó phải biết đi ngủ sớm, dậy sớm, nếu dậy trễ thì phải xin lỗi, chớ ko có chuyện
loa báo nhắc nhở. Hoặc trong truyện nam chính quyết định là sẽ nhận ký ức đau đớn
chớ ko phải là do vô ý bị truyền qua, rồi nam chính tự nhận ra màu sắc chớ ko
phải là do đc mớm của Giver. Nói chung ý thức của các nhân vật trong phim ko
có, toàn do ngoại cảnh tác động để làm chuyện gì đó chớ ko phải là do tự ý thức
bản thân nghĩ điều đó cần làm hay ko nên làm. Ah, cái sai lầm kinh khủng là
dũng cảm là do ku nhóc tự học lấy chớ ko phải là do đc truyền như nam chính.
Bô lão cũng vậy,
chắc tại làm phim nên phải có tuyến nhân vật ác để làm phim kịch tính hơn. Bô
lão là bô lão của một cộng đồng, chớ ko phải là nhiều cộng đồng chỉ có một bô
lão. Bô lão cũng ko thể nào biết đc chuyện nạn đói, chiến tranh, đau đớn, bô
lão ko đc can thiệp vào chuyện training cũng như ko đc hỏi han gì hết về chuyện
training, và tuyệt đối kính trọng Giver, trời ơi trong phim còn dám tông cửa
xông vào và đánh đập Giver, dễ sợ.
Ông Giver thì nói
nhiều quá, lẽ ra ngoài từ tuyết, xe trượt tuyết ông lỡ nói ra thôi, còn lại là
do ku nhóc phải tự mình cảm nhận và nói ra từ đó, thiệt ra là phải thế vì nó có
ký ức rồi, biết tên, biết từ là chuyện đương nhiên. Lạ chỗ trong phim tụi nó ko
biết từ giấc mơ, từ này đâu có bị xóa đâu mà cần phải đc dạy. Ngoài nói từ ra
thì ông còn cho lời khuyên luôn mới ghê, con nên làm vậy làm vậy, chớ ko phải
là do nam chính nhận thấy và muốn hành động cho điều mình nghĩ là đúng. Vd như
tiêm thuốc mỗi ngày, bỏ là do nam chính muốn bỏ chớ ko phải là do khuyên, mà trong
truyện cũng chẳng ép phải uống, uống là do tự ý thức của mỗi người thôi, ko ai
kiểm soát.
Phim dễ sợ hơn chỗ
khi Giver nói con tôi, con bà (bô lão), ủa ủa, cái này là sai toàn tập, mỗi người
một nhiệm vụ, nếu bà bô lão nhận nhiệm vụ là mẹ đẻ thì ko thể làm bô lão đc ở
đó mà con bà. Mà trong truyện gia đình ku nhóc đối xử với nhau dễ thương lắm,
ko giống rô bô như gia đình nam chính đâu,đến mức mà ku nam chính còn nói: Đây
ko phải là gia đình tôi, cũng ko phải là gia đình cậu. Oh man, công nuôi ko bằng
ko dưỡng mà sao lại nói như vậy đc. Rồi trong truyện là đi ra khỏi vùng biên giới
mới có tuyết, còn trong phim thì ngay ở trong cộng đồng là đã có tuyết, quá kỳ
lạ.
Àh cuối phim nó
còn nói: các bô lão và luật lệ của họ là dối trá, trời, luật là luật và bô lão
chỉ theo luật mà làm, chớ họ có biết đc sự thật đâu mà dối trá.
Nói chung phim đc
cái drama kịch tính để hấp dẫn người xem thôi chớ cốt lõi ko truyền tải đc. Trong
truyện thế giới bình yên hơn nhiều. Được cái nhờ coi phim mà hiểu ra lúc ku
nhóc hỏi bố nó: Do you love me? Thì ba ku nhóc nói con phải dùng từ chính xác:
Do you enjoy me?, lúc này mình mới hiểu bản dịch nói: bố có thích con ko là gì?
Nếu mà mình chắc mình dùng tận hưởng khoảng thời gian sống chung với con ko thì
dễ hiểu hơn.