Nửa đêm coi phim xong, nhìn ra thấy mọi người đã ngủ hết. Ko thấy gì cả. (Ko tính sợ ma nha^^)
Nửa đêm coi truyện xong thấy trong phòng còn ánh đèn, nhưng nhiên thấy mình ko còn một mình, vẫn còn người thức giống mình, chỉ vậy thui, ko cần ng đó ở bên (khi xuống lấy nước), vậy mà vẫn yên lòng.
Tự nhiên lại nghĩ đến, if nửa đêm gặp ác mộng tỉnh dậy, ai cũng ngủ, xung quanh lại tối như mực, chắc thấy sợ hãi, cô đơn lém. Nhưng if thấy có ánh đèn (ko cần thấy người), chắc lòng sẽ ấm hơn và đỡ sợ hơn, chỉ đơn giản là vì mình ko một mình.
Lại ngĩ đến thói tự nhiên. Ngta ngủ thì mình ngủ, ngta thức thì mình thức, tại sao làm ngược lại chi cho khổ.
Rùi ngĩ đến chiện khác biệt, như thế nào là khác biệt, chắc khác biệt dzí dị hợm cũng giống nhau, tuỳ theo cách nhìn của mỗi người. Nhưng khác biệt với dị hợm, chắc sẽ cô đơn. Nhưng thật sự họ có cô đơn ko?
Si nghĩ típ, nhưng tự nhiên si ngĩ đến ngta làm j, bởi vì những j mình si nghĩ đều là từ chính mình mà ra. Từ ngữ, đều là những khái niệm mơ hồ. Cùng một thấy một hoàn cảnh, cùng nghe một câu chuyện, mọi người thốt lên "Oh", nhưng mỗi cái "oh" đó lại mang ý nghĩa khác nhau.
Nửa đêm lảm nha lảm nhảm cũng chỉ vì bởi ánh đèn^^. Mà có thật là do ánh đèn hay do ngừ có tâm (sự)?
Thui ngủ^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét