Mùa thu đi núi ngắm lá phong đỏ, ngắm lá hạnh nhân vàng rực
rỡ, cả một ngọn núi màu đỏ vàng xen lẫn nhau, tầng tầng lớp lớp. Ngồi trên ghế
đá ngắm lá mùa thu. Gió thổi qua, những chiếc lá bay bay, xoay tít, rơi xuống
chân người khách bộ hành. Gió du dương, lá xào xạc, đâu đó vang lên tiếng sáo
hòa lẫn vào tiếng gió. Trong trẻo!
Đông sang, ngẩng đầu ngắm những bông tuyết từ không trung
cao rất cao rơi xuống, những bông tuyết rơi trên mặt, cảm nhận bông tuyết tan
nhẹ trên mặt mình. Hoặc cũng có thể, ngồi bệt xuống sàn, uống ly sô cô la nóng,
ko bật lò sưởi, chỉ bật máy điều hòa, qua khung cửa kiếng ngồi ngắm những bông
tuyết đọng lại trên cành cây, bông tuyết rơi xuống đất đọng lại thành tầng tuyết
mỏng, người đi qua để lại dấu chân trên nó. Mát lạnh!
Xuân tới, ngắm hoa Sakura nở từng chùm trên cây, hồng hồng,
trắng trắng, chạm vào những cánh hoa, mềm mại, mỏng manh. Nếm những cánh hoa,
chua chua, dìu dịu. Ngửi hương hoa, thoang thoảng. Gió mát lạnh, cánh hoa bay
bay, vương trên tóc, vướng trên người, bay vào tay của người nâng niu nó. Nhẹ!
Hè về, ông mặt trời siêng năng rải nắng khắp phố phường.
Mang đồ đi phơi, đồ ngập tràn mùi nắng, thơm thơm, ấm ấm. Ngồi bên suối nghe tiếng
nước chảy róc rách, ăn trái cây nhiệt đới, ngọt lịm, nhìn bầy cá tung tăng nô
đùa. Trời thật nắng!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét