Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2009

I don't know when I'll be free as the wind

Hôm nay "gảnh" wớ, ngồi đọc lại những thứ mình viết trước đây, bất chợt có một cảm giác thật là khó tả. Đối với 1 đứa dốt văn như Trẫm thì...Trời ơi, sao hồi đó viết hay dzữ dzậy ta 

Nhưng cũng chợt phát hiện ra mình còn 1 lời hứa mà chưa thực hiện( mém nữa wên lun, tại cũng gần 2 năm rùi còn j ). Lời hứa đó là thế này:

I don't know when I'll be free as the wind. But I belive that day will come.

-->Khi nào Trẫm buồn, bực mình, Trẫm hay nghĩ đến câu này nhất. Why? Là gió, Trẫm sẽ tự do bay đến nơi nào, người nào mình thích. Là gió, mình sẽ ko phải nghĩ ngợi nhiều. Nhưng nhiều người nói: Gió cũng mang lại nỗi buồn cho người khác. Thôi, câu này ráng đợi đi, Trẫm sẽ viết cái entry khác để nói về nó sau. Promise! (Mỗi lần nhắc đến câu này thì tâm trạng lại buồn. Chán!).

Trẫm ko nhớ là hồi đó tại sao lại viết như thế này và tại sao mỗi lần nhắc đến câu này thi tâm trạng lại buồn chán (phải chăng khi buồn chán thì hay nghĩ đến câu này nên khi thấy câu này lại cảm thấy buồn chán. Nhưng có một điều là chắc chắn là Trẫm đã từng thích làm Gió.
Why? Gió luôn luôn là Gió. Gió muốn làm j thì làm, muốn đi đâu thì đi, ko j có thể níu chân Gió lại. If níu được Gió, thì cái mà ngta níu được đã ko còn là Gió nữa, nó đã chuyển sang một dạng khác mất rùi. 
Hồi đó chắc cô đơn wá, nên mới thích mình được làm Gió, chắc hồi đó Trẫm nghĩ rằng làm Gió thì ko còn cô đơn. Nhưng tại sao Trẫm vẫn thấy buồn? Phải chăng Gió là vô tư nhất, ko hề biết buồn là j? Ko, cái gì cũng có cái giá của nó.
Nói Gió ko bao giờ cô đơn. Có thật là Gió ko bao giờ cô đơn hay là vì wá cô đơn nên đã wen với cảm giác cô đơn đó rùi.
Nói Gió ko bao giờ đau khổ. Có thật là Gió ko bao giờ đau khổ. Vì là Gió, luôn luôn di chuyển, if ko di chuyển Gió sẽ chết, bởi dzậy Gió ko thể nào giữ lại bên mình những j mình yêu quý nhất và những j Gió yêu quý sẽ ko thể ở cạnh nó mãi mãi.

Bây giờ cảm xúc đã nguội rùi, ko còn hiểu và ko còn nhớ hồi trước tại sao lại  viết như dzậy nữa. Nhưng bây giờ Trẫm ko còn buồn nhiều như lúc trước nữa, nên Trẫm nghĩ, những nỗi buồn kiểu này, ko nên giữ lại làm j, cứ cho nó theo Gió bay đi^^.

Trai hay gái???

Hôm nay ráng dậy sớm, xách cái thân ngàn vàng lết đến nhà thờ. 

Lết...lết...lết...

Và Trẫm đã gặp phải một người...Ko bít có phải là do còn buồn ngủ wớ hay là con mắt thật sự có vấn đề mà Trẫm...nhìn ko ra ngta là con trai hay con gái

Nhìn mặt thì thấy rất giống con trai, nhưng cái tướng đi thì...vô cùng ẻo lả. 
Tuy là Vua của một nước nhưng nhiễm phải cái tật nhiều chuyện of Mẫu hậu nên Trẫm...căng con mắt ra nhìn. 
Nhìn tới, nhìn lui, nhìn xuôi, nhìn ngược, và cuối cùng, Trẫm đã nhìn thây cái mà Trẫm nên thấy

Cái này đã giúp Trẫm xác định ẻm là...con gái. Nhưng, khi đã khẳng định nàng là con gái rùi(100% ko thể nào lầm được)thì Trẫm lại cảm thấy nó giống...con trai.

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2009

GIÀ HAY TRẺ???

Bữa trước Trẫm đi họp phụ huynh cho thằng út. Ngày hôm sau bạn nó hỏi nó:

Bạn: Hôm wa ai đi họp cho mày dzạ?

Nó: Mẹ tao đó

Bạn: Woa, mẹ mày hả, sao trẻ wá dzạ (nghe mà thấy sung sướng). 
        Vậy mẹ mày bao nhiêu tuổi? (Khúc gay gấn rùi đây)

Nó: Mẹ tao mới có 42 tuổi hà. (Thằng này láo)

Bạn: Trời, dzậy mà tao cứ tưởng mẹ mày (nam mô, nam mô .) mới ... 35 tuổi àh.

Trời ơi, ngó xuống mà coi nè. Trẫm dzậy mà dám nói là 35t, nghe lời khen mà ko bít fải khóc hay cười nữa trời.

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2009

Viagra



Hehehe, cái đề tài thú vị.

Đây là cuộc đối thoại giữa Trẫm và nhỏ bạn:

Trong giờ ngủ trưa, ko lo ngủ, lo tám cái "đề tài thú vị này"

Bạn: Vua có biết Viagra là gì ko?

Trẫm: Xời, tất nhiên là biết. Mà sao bà lại hỏi về cái đó?

Bạn: Chị tui cho tui cái khăn giấy ướt, bên ngoài đề chữ Viagra. Thấy tui để cái bịch khăn giấy lên xe, cái hiệu để lên trên. Chị tui nói tại sao ko úp cái hiệu xuống, bộ ko mắc cở hả.

Trẫm: Uh, bộ bà ko mắc cở hả

Bạn: Có biết gì đâu mà mắc cở, tại tui nghĩ nó giống như Diana là cùng chớ gì. Chị cười wá trời, nói về hỏi "ảnh" thử xem đây là cái gì. Tui bảo chị gợi ý chút chút đi. Chị nói là dành cho đàn ông. Vậy tui mới hiểu.

Ô, Trẫm suy nghĩ, suy nghĩ, rồi hỏi một câu hỏi vô cùng ...đen tối.

Trẫm: Dzậy, bà hiểu cái đó là cái gì?

Bạn: Là bao cao su phải ko?

HAHAHAHAHAHAHA...

Trẫm cười rung ghế, cười muốn động đất luôn.

Viagra là bao cao su... hahahahaha

Thấy Trẫm cười dzữ wá nó cứ đòi Trẫm nói cho nó nghe cái đó là cái gì. Và sau một hồi giải thích bằng những từ ngữ được coi là...khoa hoc, nó đã hiểu cái đó là cái gì.

Về nhà, Trẫm kể cho hoàng hậu nghe. Trước khi kể, Trẫm hỏi hoàng hậu có biết cái đó là cái gì ko. Nàng trả lời rất tự tin: Biết, biết chớ. Cái này ai mà ko biết. Sau đó, Trẫm mang toàn bộ sự tình kể cho Hoàng hậu nghe. Nghe xong, Hậu phán cho 1 câu mà nghe vô cùng dễ thương:

Ủa, dzậy hả. Dzậy mà Thiếp cứ tưởng nó là thuốc ... tránh thai chứ. 

Chuyện tưởng tới đây là hết, nhưng vì tám dzữ wá nên Trẫm kể cho Hoàng đệ thứ 2 nghe. Trẫm hỏi nó dzậy mày biết nó là gì chưa, nó nói: Có phải nó là thuốc... xổ giun ko?

HAHAHAHAHA giời ơi, dám nó tưởng là Fugaca lắm chứ hahahaha

Oh, my friends! Vô cùng dễ thương^^

Anh Hùng Xa Lộ!!!!

Các khanh biết gì chưa? Hôm qua mém tí nữa là ngày quốc tang of Vuongquockiao rùi đó. Hả, vẫn chưa biết chuyện gì ah? Để Trẫm kể cho nghe, chuyện là dzầy:

Hôm qua, tự nhiên ngủ sớm (tại ko chịu học bài ), dậy sớm (lo lắng nên ko ngủ được, chứ tốt lành gì), đi học sớm (1 chuyện xưa nay hiếm^^).

Chạy xe bon bon trên đường, nghĩ vẩn nghĩ vơ (Nghĩ gì kệ tui...nhiều chuyện ).
Đèn đỏ, fải dừng lại chứ(Vua mà, fải gương mẫu), dừng lại. Đèn xanh, chả lẽ tiếp tục đứng, chạy thôi.
Bỗng nhiên, có một bạn gái, ko biết là lâu lâu mới được nhìn thấy Vua thân yêu of chúng ta or muốn đóng phim hành động mà băng qua wa đường cái một (đường nườm nượp xe mới ghê chớ). Thui kệ, cứ cho là bạn ấy mê nhan sắc Trẫm đi ha nên hối hả đi về phía Trẫm mong muốn được ngắm cái nhan sắc mặn mà của Trẫm một chút (tự tin chưa, mặc dù lúc ấy Trẫm "cuốn" khẩu trang kín mít^^). Và đây... ngay lúc này...rắc rối bắt đầu ... nảy sinh.
Cái này, if nói tới nói lui, suy nghĩ kĩ càng thì... hình như ko fải lỗi của Trẫm...Chứ sao nữa, Trẫm có wá nhiều fan hâm mộ, if thêm một người nữa thì cũng dzậy thui, nên Trẫm cũng hững hờ, vô tình lướt wa bạn ấy. Nhưng hình như ko biết vô tình hay hữu ý, muốn Trẫm fải nhìn bạn ấy hay sao đó mà...cái áo hay cái gì đó của bạn ấy máng vô cái kính chiếu hậu. Và:

RẸTTTTTTT!!!

MẤT TAY LÁI...LẠNG BÊN NÀY...LÁCH BÊN KIA...

Người đi đường:
Áaaaaaaaaaaaaaaaaa, dạt ra, dạt ra....

Trẫm hết ẻn... bên này lại ẻn... bên kia. Cái mắt đã nhỏ mà lúc đó nó còn muốn lòi ra ngoài luôn. Tim thì ko biểu tình đòi nhảy ra ngoài như con mắt (bởi đứng tim rùi còn đâu mà nhảy). Ko hiểu sức lực đâu ra mà lấy lại được tay lái, ko bị đổ xe, ko tông vào ai hết, và...còn sống. Hên, hú hồn!!!

Còn nàng đó hả, AI BIẾT, trời ơi, lo giữ cái mạng này muốn chết rùi, hơi đâu ngắm gái nữa trời.
Mà fải công nhận nhỏ đó mê phim hành động thật, thui kệ, cho bạn ấy đóng vai chính 1 lần cho thỏa chí đam mê:))

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Bướm hay Vịt ???

 


Hôm bữa học môn Văn bản thương mại, cô bắt từng đứa trong lớp đứng lên làm mấy đề tài về thư xin lỗi khách hàng, nếu ko làm được thì bị bắt đứng trước lớp.
Hayyyyyyyyyyy, Trẫm nói khúc đầu thì chắc có lẽ các khanh đã đoán được khúc sau. Đường đường là Vua của một nước, nghĩ sao lại hạ mình đi xin lỗi người khác, đúng ko? Bởi dzậy, khi cô gọi Trẫm đứng dậy, dù cô đã cho Trẫm nhiều thời gian hơn người khác(hình như cô rất muốn nghe lời xin lỗi của Đấng Quân vương nó như thế nào?) mặc dù biết cô háo hức nghe, nhưng Trẫm vẫn cương quyết...ko nói (Vua mà, phải chảnh chớ).
Hậu quả, cô cũng cương quyết...mời Trẫm "thượng đài" (còn cho người mời Trẫm lên nữa. Ôi, sỉ nhục!).
Và hình phạt là:
Nguyên đám phải hát và múa bài con Vịt.
Trời, nghĩ sao dzậy, Vua mà, tại sao bắt Vua múa con vịt. Lại một lần nữa, Trẫm lại kiên quyết ko múa. Nhưng...Đúng là cô giáo dạy Vua có khác. Một lần nữa, cô lại kiên quyết bắt Vua ở lại, ko múa con vịt thì múa bài con bướm dzậy. Ok, đã vào đường cùng rồi, ko múa ko được, dù sao thì con bướm cũng đỡ hơn con vịt.
Chạy trời ko khỏi nắng, sau khi múa con bướm xong, Trẫm lại thấy mình múa giống y chang con...vịt.

Tản mạn


Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh
Dù kẻ phàm tục hay kẻ tu hành
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ.
Ta hay chê cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn tự trong tâm?
Đất ôm cho những hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Thì chắc gì, ta nhận ra ta? 

CHẮC CHẮN

 


Em vẫn thường nói tiếng "hình như"

Và chắc chắn những điều không có thật

Chuyện tình yêu có khi nào được-mất

Những so bì,những tính toán thiệt hơn?

Em vẫn nói trong những phút cô đơn

Hình như em không yêu và em đang chờ đợi

Những ước muốn trong mênh mông dịu vợi

Một ánh mắt nhìn, một cử chỉ, lời yêu

Người ta nói "yêu" luôn gắn với chữ "liều"

Nên "hình như" có khi là "chắc chắn"

Nhưng nhiều khi biết yêu là chắc chắn

Vẫn phải dối lòng nhìn lại hai chữ "hình như"

Em không thích lẫn lộn giữa thực và hư

Mà ngược lại ,em muốn thực - hư rõ rệt

Em với anh, một là thuyền, một là biển

Biển xa thuyền, biển có mấy cô đơn?

Nếu tình yêu không thành ai sẽ mất mát nhiều hơn

Là em, là anh hay mỗi người một nửa?

Chẳng bao giờ có tình yêu dang dở

Một nửa chắc chắn rồi,nửa còn lại "hình như"

Đã là tình yêu thì phải thực, không hư

Cả hai người đều cùng nhìn về một hướng

Cùng yêu thương và đặt niềm tin tưởng

Sẽ không nhẩm "chắc chắn" với "hình như"

Và thuyền - vẫn đậu bến đợi chờ

Sự ôm ấp, vuốt ve, vỗ về của biển

Để được nghe những lời tha thiết

Một tình yêu chắc chắn ở nơi anh.


Bài thơ này mình ko tìm thấy tên tác giả và ko biết copy ở đâu nữa i - i

NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI

  v   Nội quy: -      Ko giả vờ hạnh phúc -      Ko giả vờ bất hạnh -      Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...