Một đêm lướt fb nhỏ bạn, thầy bùn thật là bùn, nên si nghĩ vẩn vơ và đặt câu hỏi như sau:
Em lướt fb, thấy mọi người nói về niềm tin. Nói là
sao tui tin bạn như vậy, mà sau cùng bạn lại hại tui hoặc là bạn làm tui
hụt hẫng quá, ko xứng đáng với niềm tin của tui.
Em mới nghĩ đến những ý sau:
1. Hình như người ta ko sống trong thực tại, chỉ sống với những ảo tưởng
của mình, những ý nghĩ của mình, nên khi người ta làm trái đi với ý
tưởng đó của họ, làm họ hụt hẫng.
2. Hình như người ta ko hiểu về người đặt niềm tin vì ko dành thời gian
quan sát và quan tâm họ, nên họ như thế nào người ta ko biết, nhắm mắt
đặt niềm tin, khi phát hiện ra thì quá trễ . Tại hổm trước em nghe thầy
nói, nếu như tập body scan thuần thục, thì khi đứng trước mr Right của
rmình, cảm xúc rung động đó sẽ xuất hiện, mặc dù ít, ngắn, nhưng đủ để
mình phát hiện được. Nay em suy nghĩ, nếu đúng như đây chính là người
mình có thể tin tưởng, có thể cảm xúc đó sẽ xuất hiện, mình sẽ nắm bắt
được.
3. Bối cảnh và tinh thần: Em thấy người ta có những lúc hành động ko
giống như thường ngày, lúc này lúc khác. Chỉ thấy được mặt này trong
hoàn cảnh đó đã vội kết luận (vì vốn dĩ người ta ko hiểu về người đó mà,
nên xảy ra ko giống như ý nghĩ của họ là kêu người này có vấn đề).
Đây là những suy nghĩ của em. Thầy là người tập chánh niệm cũng "dập
dập" đó thầy, thầy cảm thấy như thế nào?
Và thầy đã trả lời như sau:
Em nói đúng là vì người ta không có cái nhìn sáng suốt và đánh giá
chính xác về người quen của mình và nô lệ vào những ảo tưởng, ngừng tra
vấn hiện tượng nên mất niềm tin. Thường con người hay phóng chiếu
(project) những ước mơ, lo sợ, etc. của mình lên hiện tượng bên ngoài
(một người, một hoàn cảnh) nên đánh giá thường sai . Nói theo kiểu Đạo
Đức Kinh, “Thường vô dục dĩ quan kỳ diệu, Thường hữu dục dĩ quan kỳ
kiếu.”
Nay tôi sẽ thử đẩy tư duy của chúng ta thêm một bước. Ý
tưởng cũng là một hiện tượng hiện hữu trong thực tại vì thực tại không
phải chỉ là hiện tượng bên ngoài mà còn cả ở bên trong. Gọi là bên
ngoài và bên trong là tạm dùng vì con người quen chia như vậy, nhưng
thực ra các hiện tượng cùng tương duyên mà xuất hiện. Dùng từ nhà Phật
thì “trần, căn, thức” cùng sinh (xuất hiện) cùng diệt (biến mất). Cái
mà bạn nói về mất niềm tin, là hậu quả của sự lệ thuộc (chấp thủ) vào
những ý tưởng, mà không biết tưởng là do nhân duyên hội tụ đủ mà sinh.
Ngay cả khi những đánh giá ban đầu về một hiện tượng là chính xác trong
giai đoạn đó, việc nô lệ vào sự đánh giá đó đã cũng khiến ta mất sự sáng
suốt để thấy bản chất của hiện tượng và sự đánh giá, huống chí khi
những đánh giá ban đầu vốn sai (tà kiến – tà là sai lệch chứ không phải
là không theo một tư tưởng, tín lý hay chủ nghĩa nào đâu nhé) hay chỉ
một phía (biên kiến). Khi thấy tất cả hiện tượng kể cả cảm xúc và ý
tưởng của cái gọi là “mình” cũng chỉ là tương đối, phản ảnh thực tại
trong các điều kiện hiện hữu giai đoạn, chứ không phải là “sự thực” là
“chân lý,” thì chúng ta có thể dùng nó mà không nô lệ nó. Khi cần thì
buông bỏ. Nói tới “buông bỏ” chỉ là nhấn mạnh tới tính “không” của hiện
hữu. Nhấn mạnh tới tính “không” là vì thế gian này quá nhiều kẻ rao bán
cái “có,” rao bán “sự thật” và “chân lý” như một phủ dụ cho những cảm
thọ khoái lạc phù du.
Và một bạn khác cmt:
Em
có đọc 1 bài nghiên cứu, người ta cho rằng cảm giác tự ti khi phải đối
diện giao tiếp trực tiếp, người ta rút vào các cuộc "giao tiếp ảo", vì
nó cho phép họ dùng bộ mặt khác, dễ dàng thay đổi và chọn lọc cách ứng
xử (có thể sửa đổi nếu muốn); và cảm giác không bị trửng phạt nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét