Hình như cho tới lúc này mình có 03 lần đi hiến máu.
Lần đầu vào khoảng năm 2004 - 2005, lúc đó đang học Y, ko bít lúc đó đang học môn gì mà sau khi học xong cả lớp quyết định đi hiến máu. Bà con lúc đó cũng hăng, từ Phú Nhuận kéo một bank lên Hội chữ thập đỏ NTMK, Q3 để hiến máu. Nhiều đến nỗi mấy cô trong đó nói: Sao ko báo cô trước để cô "tiếp đón" các con tốt hơn^^
Lúc đó, mình sợ kim. Bạn mình thì nói nó mún đi nhưng sợ ko có ai trở về, đi xe thì sợ mất máu, xay xẩm ko về được. Mình xung phong chở nó đi liền. Tới nơi nó dụ mình vô hiến. Tuy sợ nhưng bà con hiến, thấy đám đông làm mà mình ko làm ko đc, nên cũng đồng ý. Ai dè nhỏ bạn nói phải có CMND mới hiến đc, mình mừng húm, kêu tui ko mang CMND, ko hiến được. Lần đó thoát.
Sau 3,4 năm, tự nhiên lợi muốn đi hiến máu giúp ích cho đời, nhưng chỉ bít mỗi trường là có hiến máu thui. Mà trường thì lợi xa nhà mình, sợ hiến máu xay xẩm ko về nhà đc. Đùng, đi lễ mới bít sẽ có đoàn chữ thập đỏ tới vận động lấy máu. Mình quyết định đi. Đêm đó đi ngủ sớm để có sức đi hiến. Ai dè đang ngủ, đến 12h đêm bạn Cồ nt tới, làm thần kinh bị kích động, ko ngủ đc, lăn lộn đến 2h mới ngủ. Sáng đúng giờ thông báo nhà mình đi hiến máu. Ba còn lấy xe chở mình đi nhà thờ nữa mà (nhà cách nhà thờ 1' đi xe^0^). Thấy xe hiến máu đậu ở đó mới mon men tới coi. Trời ơi, có ai ngờ là kim lấy máu to vật vã như thế, lúc đó mình cảm thấy lấy kim đó chọc tiết heo chứ chọc tiết người gì. Sợ quá sợ, tim đập thình thịch, phải uống nước đường mới bình tĩnh lại được. Lúc tới để bác sĩ khám, bác sĩ hỏi qua mấy giờ ngủ, mình nói 2h, dzị là bác sĩ tiễn về, ko đủ tiêu chuẩn để cho máu. Hoho, lúc đó hơi tiếc nhưng dzui quá xá, dzọt về nhà liền, tránh xa cái kim càng xa càng tốt. Lên trường kể nhỏ bạn nghe, nó nói: Công nhận máu rồng khó lấy ghê ^^. Sau này cũng có nghe vận động hiến máu, nhưng mà sợ, ko dám đi nữa.
Sau đó 5,6 năm sau, tức năm nay. Như là định mệnh. Trưa mình đi học, cứ tưởng là tối phải đi hội thảo, nên ráng thức dậy sớm để đi lễ. Lúc lễ xong mới bít có chương trình hiến máu. Chạy về rủ thằng em đi cùng. Hai chị em đều sợ. Mẹ phải động viên, hai đứa mới lết thết đi.
Tới nơi, phải đo huyết áp, cô y tá sờ hoài ko thấy mạch mình đâu. Cô hỏi: Con có bị bệnh gì ko? - Dạ ko cô ơi, con chỉ sợ thui - -! Mãi mới lấy được huyết áp.
Sau đó theo định mệnh, mình leo lên xe lấy máu. Mình muốn lấy máu tay trái, để tay phải còn làm việc. Lúc đưa tay trái ra, cô y tá sờ hoài ko thấy ven đâu, đuổi xuống, kêu chờ để lấy tay bên phải, chứ tay này ko lấy máu đc. Mình nghĩ, có khi nào lịch sử lặp lại ko ta. Thui, ráng đợi. Đợi đc lúc thì tới lượt, leo lên đợt 2, lần này thì lấy máu đc. Nhưng...máu ko chảy ra. Cô y tá nói, ráng bóp để máu chảy ra nha. Mình cũng ráng bóp, bóp đc hồi, cô y tá lại nói: Í, sao ko thấy máu chảy ra nữa, làm mình hết hồn. Lúc đó suy nghĩ: Công nhận máu rồng khó lấy thiệt >".<
Cuối cùng, mình cũng cho máu thành công, yeahhhhhhhhhhhhhhh^0^
Lúc đó mình dzui lắm:
1. Vượt qua được nỗi sợ kim: Lúc đó mình sợ, nhưng tự nhiên trong đầu hiện ra câu: Ko phải sợ kim mà sợ nỗi sợ kim, thì mình bình tĩnh lại, có thể đâm kim sẽ ko đau như mình nghĩ đâu, rùi mình cầu nguyện, ai dè cái kim chọc tiết heo đó nhẹ hều, y chang kiến cắn, đau có xíu xìu xiu à.
2. Rốt cuộc, mình đã hiến được máu rùiiiiiiiiiiiii
Nay dzui nguyên ngày, dzui lắm lun ^0^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét