Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

THE SHAWSHANK REDEMPTION (Nhà tù Shawshank)

Phim kể về Andy Dufresne, Phó Giám đốc ngân hàng bị kết tội chung thân vì giết vợ và người tình của vợ. Vào tù, ông làm quen và kết thân với Red, một người buôn lậu hàng hóa bất hợp pháp trong tù.
Qua bộ phim này, mình thích nhất những điểm sau:

1. Khi vào tù, tức là có tội, nhưng ko một ai trong tù chấp nhận mình có tội. Người ta thường đổ lỗi cho vận may, đổ lỗi cho luật sư, ..., ai cũng có tội, trừ tôi. Trong đám tù nhân đó, chỉ có mình Red chấp nhận mình, quá khứ của mình, cái bóng của mình, ông nói: Chắc có lẽ trong đây chỉ mình tôi có tội. Và có lẽ thế nên ông là người thứ 2 sau Brooks được lệnh ân xá.

2. Brooks, là một ông già làm thủ thư trong tù. Ông được ân xá để trở về với cuộc sống hiện tại. Nhưng ông ko muốn ra tù, đến nỗi ông định cắt đứt cổ họng của Heywood, cũng là một phạm nhân, để được ở lại tù. Bác Hồ đã từng nói: "“Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại", tại sao ông thà chết còn hơn được ra tù? Vì ông sợ. Ông ở trong tù lâu đến nỗi quá quen thuộc với nhà tù, quen đến nỗi trở nên phụ thuộc và ở ngoài xã hội kia trở nên xa lạ với ông, cho ông ra tù giống như bắt ông bước ra khỏi vòng an toàn của ông vậy. Mặc dù là con người tự do, nhưng ông lại mắc kẹt, bị giam hãm trong chính chiếc vòng an toàn của chính mình. Xem đến đoạn này, mìn nghĩ:
  • Ở Mỹ người ta rất tôn trọng nhân quyên, thập nên 50, 60 mà nhân quyền ở đây đã phát triển rất mạnh. Sau khi ra tù, Brooks được cung cấp chỗ ở và công việc nuôi sống bản thân mình.
  • Mặc dù được Chính phủ quan tâm nhưng người dân lại ko nghĩ như vậy. Người có tội vĩnh viễn là người có tội, luôn nhận được ánh mắt khinh thường của người khác.
  • Brooks chọn cái chết một phần là do sợ hãi, bị khinh khi, một phần có lẽ do ông quá cô đơn. Trong tù, đều là phạm nhân với nhau, ko ai khinh khi ông. Trong tù, ông vẫn có công việc, và mọi người đều tôn trọng công việc của ông. Trong tù, mặc dù bị nhốt riêng, nhưng mỗi ngày họ vẫn được gặp mặt và nói chuyện với nhau, sinh hoạt chung với nhau. Còn ra ngoài? Từ lúc ông ra ngoài đến khi ông tự sát, đều một mình. Không một ai xung quanh.
  • Trước khi tự sát, ông khắc tên mình: Brooks was here. Để làm gì? Để nói cho mọi người biết, ông đã được tự do, đã là người lương thiện? Nhưng ông vẫn chết.
  • Đừng để bị mắc kẹt trong vòng an toàn của chính mình, nên nới rộng vòng an toàn của mình ra, lúc đó sẽ biết được nhiều thứ, có nhiều mối quan hệ, bạn bè, và quan trọng nhất là có thể đối phó với những thay đổi - cái diễn ra thường xuyên - và ko bị quá sợ hãi với hoàn cảnh mới, những chuyện sẽ phát sinh.
3. Sau khi biết chân tướng từ Tommy, người sau này bị bắn chết vì hứa sẽ làm chứng cho Andy, Andy tự trách mình: Vợ tôi từng nói rằng, tôi là người khó hiểu, cứ như một cuốn sách đóng kín vậy. Cô ấy phàn nàn về điều đó suốt. Cô ấy rất đẹp, chúa ơi, tôi đã yêu cô ấy, chỉ là tôi không biết phải làm sao để thể hiện, thế thôi. Tôi đã giết cô ấy, Red ạ. Tôi ko phải là kẻ bóp cò, nhưng chính tôi đã đẩy cô ấy ra xa, thế nên cô ấy mới bị giết, là tại tôi. Tại cách tôi hành xử.
Red nói: Điều đó ko thể biến cậu thành tên sát nhân được, có lẽ chỉ là một thằng chồng tồi thôi. Cứ buồn đi nếu cậu muốn thế, nhưng cậu không phải là kẻ bóp cò.
--> Cách thể hiện tình yêu, cách thể hiện ý tưởng của mình cho người khác biết rất quan trọng. Vì 2 người là 2 bản thể khác nhau, cách suy nghĩ và tư duy khác nhau, nếu bạn ko thể trình bày cho người khác hiểu, tất nhiên hiểu lầm và sai sót sẽ xảy ra.
--> Khi xảy ra một điều gì đó không may, thường ngta có xu hướng tự trách mình một cách ...rất trời ơi. Như tôi đã đẩy cô ấy ra xa, nên cô ấy mới bị giết, tôi là kẻ sát nhân. Hoặc tôi đã trù cô ấy, nên cô ấy bị tai nạn, tôi là hung thủ. Thiệt tình, nếu như gọi đúng được tên tình huống, vấn đề sẽ được giải quyết (Anh là người chồng tồi, là người bạn xấu, là người chuyên ghen tỵ...). "Gọi tên vấn đề là đã giải quyết được một nửa A problem well stated is a problem half solved".

4. Andy là phó giám đốc ngân hàng. Anh hiểu biết rất rõ về nghiệp vụ của mình, và chính điều đó đã làm cho anh cảm thấy anh là một người có ích, có giá trị khi ở trong tù, có được sự bảo vệ của bọn cai tù và có cuộc sống dễ thở hơn. --> Ko cần biết bạn làm nghề gì, nhưng ở lĩnh vực đó, hãy là một chuyên gia.

5. Theo như Red, một người dù có kiên cường đến đâu thì họ cũng có những giới hạn. Và chạm đến điểm giới hạn của họ, họ sẽ làm ra những việc ko thể ngờ: Tự sát, vượt ngục, ...

6. Andy: Có nơi trên thế gian này không phải xây nên từ gạch đá, có một nơi, một cái gì đó ở bên trong con người mà họ ko thể thấy được và ko thể chạm đến được. Đó là nơi của riêng ta mà thôi.
Red: Cậu đang nói về cái gì thế?
Andy: Hy vọng.
Red: Hy vọng? Để tôi nói cho anh nghe này anh bạn. Hy vọng là một thứ nguy hiểm. Hy vọng có thể khiến một người phát điên. Thứ đó chẳng ích lợi gì cả, cậu nên làm quen với điều đó thì hơn.
Andy: Giống như Brooks đã làm sao?
Red được ân xá. Được sắp xếp chỗ ở và việc làm mà Brooks đã ở và làm trước kia. Cũng như Brooks, Red ko thể nào quen được cuộc sống tự do ở bên ngoài, ông vẫn bị giam hãm trong chiếc vòng của chính mình, ông sợ nỗi sợ giống như Brooks, ông cũng muốn gây ra tội ác để được quay lại nhà tù. Nhưng nhờ lời hứa với Andy, Red đã đi tìm thứ đã được chôn dưới cây sồi. Trong bức thư Andy viết: Hy vọng là một điều tốt đẹp, thậm chí là điều tốt đẹp nhất, và thứ gì tốt đẹp thì ko bao giờ chết cả. Và ông đã tìm thấy hy vọng của mình, cuộc sống của mình. Ông đã trở thành người tự do thực sự.
Ở cuối phim, một loạt hy vọng được đặt ra. Hy vọng sẽ khám phá cuộc hành trình chưa biết đáp án, hy vọng sẽ gặp lại bạn mình và đượt bắt tay cậu ấy, hy vọng Thái Bình Dương cũng sẽ xanh thẳm như trong giấc mơ của ông. Và hy vọng đó đã trở thành hiện thực.

Và cuối cùng, điều đọng lại trong mình là: Sống hết mình hoặc chết mòn mỏi, bạn chọn đi.

3 nhận xét:

  1. Ngoài lề xíu xíu:
    1. Nhà tù này bắt người lương thiện vào để đào tạo thành người lừa đảo, ko trung thực. Rồi sau đó người này bò 500 yards (457.2 m) trong ống cống thối tha, dơ bẩn để rồi trở thành người trong sạch ^^
    2. Vẫn ko hỉu tại sao Andy, Brooks, Red lại khắc tên mình trên tường ~.~
    3. Coi phim mìn hâm mộ, oh, thập niên 50, 60 mà đã có tư tưởng tiến bộ, biết xài túi giấy thay cho túi nilon. Ai dè về sau mới biết, năm 70 túi nilon mới bắt đầu xuất hiện _ _!

    Trả lờiXóa
  2. 1. Red trả lời khi được hỏi để ân xá: “Với tôi, "cải tạo" chỉ là từ ngữ hoa mỹ, một từ chỉ mang tính chính trị giống như một bộ comple, một cái cà-vạt và một nghề nghiệp. Ông thực sự muốn hiểu điều gì? Rằng tôi có hối tiếc vì những gì tôi đã làm không ư? Thế ông có tiếc không? Chẳng có ngày nào trôi qua mà tôi không thấy hối tiếc. Không phải vì tôi phải ở đây hay vì ông nghĩ là tôi nên như vậy. Tôi nhìn lại con đường của mình, một đứa trẻ ngốc nghếch đã phạm phải tội lỗi kinh khủng đó. Tôi muốn nói chuyện với nó, nói với nó về nhiều điều nhưng tôi không thể. Đứa trẻ đó đã đi xa, và tất cả những gì còn lại là người đàn ông già nua này. Tôi sẽ sống như thế. Phục hồi nhân phẩm ư? Nó chỉ là một từ nhảm nhí. Thế nên ông tiếp tục đi. Hãy đóng dấu vào giấy tờ và đừng làm phí thời gian của tôi nữa. Bởi vì nói thật, tôi không nói ra những điều nhảm nhí đâu.”
    2.Tự do có thực sự là việc họ được phóng thích và trở lại cuộc sống bình thường hay không? Không. Tự do là ở trong tim, là khi những người đàn ông ấy cảm thấy thanh thản với đời, có bạn bè, có tình cảm, có những trải nghiệm, dù quanh họ là bốn bức tường của nhà tù. - Mannup

    Trả lờiXóa
  3. Fear can hold u prisoner. Hope can set u free.

    Trả lờiXóa

NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI

  v   Nội quy: -      Ko giả vờ hạnh phúc -      Ko giả vờ bất hạnh -      Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...