Mình rất tin vào câu nói này: Cứ gõ đi, cửa sẽ mở; cứ xin đi, rùi sẽ được; cứ hỏi đi, sẽ có lời giải đáp.
Bao lâu nay mình luôn luôn hỏi, mình là ai, mục đích mình đến trái đất này để làm gì, mình sẽ ra sao sau này.
Hoặc là ước gì mình được làm việc với sếp giỏi, ước gì mình được làm việc trong một môi trường chuyên nghiệp, đồng nghiệp quan tâm lẫn nhau.
Hoặc là ước gì mình học cái này, ước gì mình được cái kia.
Hoặc là tại sao lại như thế này, sao mình hiểu được ta, ước gì có ai giảng cho mình.
Và cuối cùng, lúc nào mình cũng được, câu trả lời có khó cỡ mấy tự nhiên một ngày nào đó nó hiện ra ngay trước mắt mình.
Hiện tại, mình đang muốn trở thành người muốn quan sát được người khác và hiểu họ muốn gì. Đồng thời cũng muốn hỉu bản thân mình muốn gì, tại sao mình luôn ko được lòng mọi người, tại sao mình chưa có bạn trai. Mình muốn tìm hiểu bản thân mình nhìu hơn nữa.
Và khi trò muốn học thì thầy xuất hiện.
Mình đậu ngành tâm lý.
Rất nhiều buổi thảo luận diễn ra, mình may mắn được tham gia và thầy giáo cung cấp cho mình những công cụ để khám phá ra bản thân.
Quen nhiều bạn mới để thúc đẩy bản thân đọc sách, suy nghĩ (dạo này lười quá lười, lộn, vẫn chưa trị đc con sâu lười^^).
Và nay, đi học môn Lịch sử tâm lý, bình thường đi học mình ko bao giờ phát biểu, quá lắm chỉ là thảo luận nhóm thui, dzị mà nay phát biểu. Sau đó thầy nói: Em là một người nhiều năng lượng.
Lúc đó mình như tỉnh ra. Oh, có thể năng lượng mình quá nhìu, nhưng mình quá lười (căn nguyên của mọi tội lỗi), nên mình bị dư thừa năng lượng. Mà năng lượng dư thừa thì nó hoành hành trong cơ thể. Nó ko làm mình tập trung. Nó làm mình nóng tính và dễ mất bình tĩnh. Và...nó làm mình thừa cân^^
Có thể đó là một trong những lý do người ta ko thích mình.
Mình đang từng bước từng bước tìm hiểu về mình. Và mình thấy mình như đang hiểu mình hơn, và mình cảm thấy sung sướng vì điều đó^0^
Cha ơi, luôn ở bên con hen Cha.
Con cám ơn Cha nhìu^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét