Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

MÀY NGHĨ MÀY LÀ AI DZỊ BƯỞI

Trích note của bạn Vân Anh:
Hôm nọ anh về nhà với ba mẹ. Sáng sớm, anh đang đói bụng. Thấy ba lui cui nấu tô mì, thêm đồ ăn, thêm rau, bưng ra bàn. Anh cảm động quá định nói cám ơn. Ai ngờ anh thấy ba hồn nhiên... cầm đũa lên ăn, cười hì hì "kiếm gì ăn đi mày". 

Một ngày khác con gái về nhà với mẹ. 2 mẹ con ăn cơm xong rồi, mẹ lấy trái cây ra. Con gái cũng cảm động quá, chưa kịp nói gì thì thấy mẹ cầm 1 miếng lên ăn rồi. Ăn chừng vài miếng mẹ kêu "ủa ăn hong con?". Con gái tự quê độ trong lòng. Muốn ăn thì lăn vào bếp.

Hồi xưa coi cái phim teen. 1 bạn đến tìm 1 bạn khác giỏi hơn nhờ giúp làm bài. Trước khi nhờ thì nói "I know you think I'm a boring, sheltered nobody" ("Tui biết cậu nghĩ tui chán lắm, còn tự cô lập mình nữa"). Bạn kia ngó lên trả lời lại ngay lập tức: "I don't think of you" ("Tui nghĩ tới cậu làm gì").

Ngân cần mua điện thoại mà vài ngày nữa mới có đủ tiền. Phong kêu có thẻ tín dụng, để mua giùm rồi đưa lại tiền mặt cho tui. Ngân cảm động quá, cảm thấy hong nên làm phiền Phong như vậy, nên tự động xoay tiền đi mua, hong nhờ tới thẻ của Phong. Phong biết được chưng hửng "Trời bà ơi tui lấy thẻ mua rồi lấy tiền của bà coi như rút tiền mặt khỏi bị tính phí đó".

Có nhiều bạn ra vào trong nhà với nhiều lý do khác nhau. Lâu lâu có vài bạn hỏi người khác rằng "Hình như có cảm giác chị Vân Anh không có thích mình". Vì Vân Anh cứ hồn nhiên ra vào không ngó, không chào, không để ý, hoặc chào có lệ rồi lủi đi đâu mất. 

Điểm chung của những câu chuyện này là: Bạn không có quan trọng như vậy đâu (trích Hoàng Thanh Phong). Tiếng Anh: "Who do you think you are?". Bạn dumb dịch là: "Mày nghĩ mày là ai zậy bưởi". Nhiều khi mình cứ tưởng rằng mình quan trọng lắm. Thậm chí với những người thân yêu nhất, ba, mẹ, người yêu, bạn bè. Huống hồ gì người ngoài. Quan trọng không có nghĩa là 24/24. Ai cũng có chuyện riêng của người ta. Not everything is about you. Không phải lúc nào cũng mình mình mình đâu. 

Nên bất kỳ lúc nào lỡ nghĩ rằng người ta đang nghĩ xấu mình, nói xấu mình, hoặc bất kỳ cảm xúc không tốt nào của mình, thì nhớ rằng mọi thứ chỉ là diễn ra trong đầu mình thôi đó. Mình tạo ra những suy nghĩ đó, nuôi dưỡng nó, rồi hỏi sao mà tâm hồn không khô cạn. 

Có bạn kia đi làm, trong lúc photo lỡ làm mất hợp đồng của công ty. Mới đầu thấy sợ, sau nghĩ chắc không ai để ý tới mình, giờ có stress cũng vậy, về nhà ngủ thôi. Bạn về. Hôm sau lên tinh thần sảng khoái, tìm lại được cái hợp đồng.

Một bạn khác bị người ta nói bạn không xứng đáng với chồng vì không biết này biết kia. Trong 1 khoảnh khắc bạn tự vấn lại mình. Tự nhiên nhận ra người ta nói vậy vì người ta muốn tốt cho chồng mình thôi. Không có gì cá nhân hết. Tối về ngủ ngon.

Người yêu khen "Hôm nay em đẹp quá" nghĩa là "hôm nay em đẹp quá", không phải là "mấy bữa trước em xấu đau đớn". Anh chẳng nhớ đâu.

Người ta nói "Dạo này thấy em hạnh phúc ngời ngời" nghĩa là "dạo này em hạnh phúc ngời ngời", không phải là "trước giờ em tăm tối quá". Chẳng ai nhớ đâu.

Ai mà lỡ hay có những suy nghĩ này rồi, để không vậy nữa dễ lắm: thương mình nhiều hơn. Biết thương mình thì sẽ biết thương người. Biết thương người thì sẽ luôn có 1 lý do tốt đẹp nào đó. Tâm hồn an vui.

Mình hiểu được điều này vào năm lớp 11. 
Mình bị gọi lên bảng làm bài Vật lý, nhưng mình làm ko đc. Quê.
Sau đó ra về, mình có đi chung dzí người bạn trong lớp (nói chiện xã giao, ko thân), thì mìn có nói tới việc mình ko bít làm bài trên bảng. Ai dè bạn đó bối rối, rùi nói: Tui ko để ý nữa.
Lúc đó mình mới ngộ ra, ủa, hình như mình quan trọng hóa quá rồi. Mình đâu phải là trung tâm đâu, mắc gì mọi người phải chú ý.
Rồi khi mình khen người khác: Oh, nay cô đẹp quá. Thì y rằng ng đó nói: Ủa mấy ngày khác xấu hả.
Hoặc đang tranh luận một vấn đề gì, mà mình bí từ chưa kịp nói ra thì y rằng nhảy vào miệng mình nói: Ý m là tao ko đúng fải ko, tao dzô duyên fải ko? Trời, lúc đó mìn ko nghĩ tới mấy chiện đó mà nhờ nó mớm làm mình nghĩ tới mấy chiện đó.
Mình ko hỉu là do quan trọng hóa quá mức, hay là văn hóa đám đông này làm cho người ta lúc nào cũng sợ bị sai, sợ bị chỉ trích, nên lúc nào cũng coi mình là trung tâm, if m làm sai thì cả thế giới sẽ cười vào mặt mày. Haiz, nhưng dù là do gì đi nữa mà cứ quan trọng hóa những chiện ko cần thiết thì chỉ khổ cho bản thân mình thui.
Học đi Múp, CỨ BƠ ĐI MÀ SỐNG^-^

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI

  v   Nội quy: -      Ko giả vờ hạnh phúc -      Ko giả vờ bất hạnh -      Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...