Vậy là mình đã đọc xong cuốn sách này rồi, hình
như đây là lần đầu tiên mình đọc văn chương anh thời xưa, tự nhiên thấy hay
khủng khiếp. Bà tác giả lúc sáng tác ca khúc chuyện này chỉ mới 31 tuổi mà sao
văn chương tư tưởng của bà tiến bộ kinh khủng khiếp, nó làm cho mình suy nghĩ
nhiều, vd như “Nhưng kể từ ngày cô Temple đi lấy chồng, cảm giác
của tôi đối với Lowood có thay đổi. Nó không còn là một tổ ấm cho tôi nữa. Cô
Temple là một bà mẹ, một cô giáo và một bạn đồng hành trong một thời gian dài,
cho đến nỗi khi cô bỏ đi thì tình cảm có trong tôi bấy lâu đều tiêu tan
hết.” Đọc chỗ này làm cho mình phải suy nghĩ, khi hai người yêu nhau,
người ta hay nói khi cô ấy/anh ấy ra đi đã mang con tim của tôi đi theo, bao
nhiêu cảm giác buồn vui đều đi theo mất, kiểu người đi một nửa hồn tôi mất, một
nửa hồn kia bỗng dại khờ (lúc này trong đầu mình hiện lên câu hát Ngày
anh ra đi mang theo trái tim ai bao buồn đau). Đó, tại sao lại đánh mất
mình như thế, phải chăng khi ở gần người đó, mình đã quen hưởng thụ nguồn năng
lượng người đó, nguồn năng lượng dễ chịu làm mình dễ chịu, mình bị tác động, bị
ảnh hưởng, mình ko tạo ra đc không gian riêng, thói quen riêng, nguồn đam mê
riêng để làm cho mình vui và cộng hưởng niềm vui đó cho người khác, có lẽ là
như thế nên khi người ta đi cũng mang theo thói quen hưởng thụ của mình đi, ko
còn nguồn cung thì mình trở nên quằn quại như khi bị nghiện, khó chịu vô cùng.
Mình lại suy nghĩ, vd như mình là người biết
nhận đi nha, vậy khi người kia đi, vây người kia có đau khổ ko hay chỉ buồn
buồn một chút rồi thôi. Ah, mình đang lạc đề, mình phân ra là người đi và người
ở chớ ko phải là người cho đi và người nhận. Mình nghĩ người cho mà đc nhận với
niềm biết ơn thì người ta ra đi cũng sẽ buồn một chút rồi tiếp tục cuộc hành
trình của người ta, vì người ta sẽ tiếp tục tạo ra đc niềm vui cho riêng mình.
Còn người nhận mà nhận với lòng biết ơn thì mình nghĩ cũng chẳng phải là người
nông cạn, mình bỏ qua trường hợp này, Nhưng nếu 2 người đều là người nữ, người
chuyên cho và người chuyên nhận thì sẽ ntn ta? Người đàn ông thì có khuynh
hướng làm cho người phụ nữ hạnh phúc, nhưng nếu là 2 người phụ nữ, cho dù người
kia biết nhận thì người cho hoài sẽ cảm thấy ntn? Có thỏa mãn ko?
Rồi tiếp đến có câu làm mình cũng rất suy
nghĩ: “Thái độ của cô rất ngay thẳng và chân thành; điều ấy hiếm thấy ở
ngoài đời: ngược lại, người ta thường đáp lại lòng chân thật bằng sự giả tạo,
lạnh nhạt, hoặc sự ngộ nhận ngu xuẩn và thô thiển về cái ý mà ta muốn nói….; cô
cũng có thể có những khuyết điểm rất tệ để cân bằng với vài ưu điểm mà cô có.” Rất
hay ha. Lòng chân thật đc đáp lại bằng sự giả tạo, lạnh nhạt mình ko nhớ lúc đó
mình nghĩ gì mà mình ghi là lòng tốt giả tạo, có khi nào người ta cho rằng mình
đang giả tạo (như tôi, như bạn, như xã hội này đang làm và vẫn sẽ làm) nên lấy
sự lạnh nhạt để đối đáp. Nhưng như vậy cũng có vấn đề, bạn tốt nhưng bạn đã làm
gì để cho người đối diện cảm thấy như vậy và phòng bị bạn? Rồi ngộ nhận ngu
xuẩn và thô thiển, kiểu như tôi thật thà, chân thật, nhưng tôi lại ác khẩu,
hoặc ko nhận ra là tôi đang ác khẩu, hoặc chỉ dùng phương cách ác khẩu thì tôi
mới thấy tôi truyền đạt sự thật của tôi với mọi người và tất nhiên thì người ta
ko thích cái tấm lòng chân thật này lắm, mà thật sự, điều này cũng nên tránh,
vì khi bạn ác khẩu là bạn đã tổn thương, hoặc cho là mình đúng nên có quyền mạt
sát, nên cho dù bạn đúng thì người ta cũng ko muốn nghe.
“Thưa ông, người ta vẫn bảo sám hối là thuốc
giải cho cuộc đời kia mà”. “Không phải. Sửa mình may ra mới là thuốc giải cho
cuộc đời”. Thật sự luôn, kiểu
như mình thành thật với người khác về thói quen ko tốt của mình và mong muốn
người ta thông cảm, ko thông cảm thì giận. Ủa lạ, kiểu mình nóng tính vậy đó,
bạn bỏ qua cho mình. Vậy tôi nóng tính tôi hay đánh người, tôi đánh bạn thì bạn
có bỏ qua cho tôi ko? Đâu được đúng ko, bạn thành thật những thói quen xấu là
việc tốt, nhận ra bản chất của mình rồi, vậy bạn đã, đang và sẽ làm gì để bỏ
thói quen đó, chớ đừng yêu cầu chuyện cảm thông. Hãy hành động để cuộc đời bạn
sẽ tốt đẹp hơn.
“em gán cho ông số phận ấy thì chẳng khác nào em
tự chuốc lấy cho mình. Chúng ta sinh ra để phấn đấu và chịu đựng”. Đọc xong
mình cảm thấy nhột nhột, đừng nói xấu người khác, đừng phán xét người khác, nếu
ko bạn sẽ chuốc lấy chính những thứ mà bạn vừa thốt ra. Mà mình thấy nguy hiểm
ở chỗ, khi mình nói xấu hay buộc tội người khác, kiểu như mình đã phán quyết là
họ có tội rồi, nên khi nói chuyện với họ, mình sẽ ko còn cảm thấy những nét
đẹp, những tiến bộ của họ nữa, đáng sợ ha.
Mình phục nhất ở Jane là cô hiểu rõ bản thân
muốn gì và nên làm gì. Chính điều đó làm cho cô nhận ra mình là ai và ko đồng
hóa mình với người khác, tức là vui với niềm vui của người khác, buồn với nỗi
buồn của người khác nhưng ko ôm về mình, ko cho là mình là nguồn gốc của những
chuyện đó. Bởi vậy cô nhận ra bản chất của người khác và ko để mình cuốn theo
nó. Tuy cô cảm thấy niềm khao khát tình thân, tình yêu, mong muốn có một gia
đình cho riêng mình, nhưng vẫn rất tỉnh táo để chọn ai là người chồng của mình.
Khúc ngoặt chuyển biến tâm lý của Jane là lúc bạn cảm thấy bà quản gia, cô bé
Adele yêu thương mình, cô cũng yêu thương ông chủ, yêu và đc yêu làm cho bạn bỏ
đi tâm lý thù hằn, hiểu và tha thứ cho bà bác. Cô cũng là người biết hưởng thụ
cho những tài năng của mình. Hay. Ông chủ cũng vậy, sau khi bị đổ vỡ một lần,
ông rất cẩn thận chọn lại bạn đời cho mình, và khi ông đã chọn, ông ko hối hận.
Vì tính tình của ông, sau khi bị đui và bị mất cánh tay, nếu là người con gái
khác mình nghĩ chắc ổng ko chịu gặp, ko chịu lấy đâu. Nhưng vì là người con gái
ông chọn, biết chắc đó là người mình yêu và người ta cũng yêu lại mình bất chấp
mình ntn, ông đã mở rộng con tim mình để yêu thương, ko hề thấy có sự xấu hồ,
mặc cảm, tự ti, ngại ngần, thua kém, cái tôi tổn thương của mình, có bao nhiêu
ông đủ can đảm để thể hiện ra hết. Hay.
Mà cách viết truyện của bà tác giả hay quá đi:
những đoạn đối thoại với chính mình của Jane, mà bà có thể viết và để mình hiểu
là trong cùng một lúc Jane có 2 luồng suy nghĩ nhảy ra cùng một lúc, mà tác giả
chỉ cần nửa trang A4 để tả thôi, gặp mình chắc viết 2 trang ko biết tả xong
chưa ^^. Cách dùng từ cũng hay lắm nha, giông như quyển “Người truyền ký ức”,
tác giả rất chú trọng vào từ ngữ, ko nhập nhằng nha, vd như tác giả phân biệt
xuề xòa nhưng ko khiếm nhã, nói láo và xảo trá...
Khi đọc review mình chôm đc câu “Muốn tự do phải do tự mình”, hay ghê^^. Một review khác rất hay khác là ví bà vợ Bertha là tấm gương phản chiếu những góc khuất của Jane, nhất là khi trước đêm cưới, Jane lo lắng về đám cưới thì Bertha đã xé khăn voan cô dâu đi, một phần lo lắng về những bí mật ngôi nhà, về người mình muốn lấy làm chồng, và có thể một phần của cô chưa hoàn toàn muốn lấy ông chủ làm chồng. Hay ghê, để mốt xem phim xong viết tiếp^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét