Mình với bé Thư lên kế hoạch đi Tà Năng từ cuối năm 2019, mà do dịch Covid19 nên kéo dài tới gần cuối năm nay mới đi. Mà đúng là định mệnh, lẽ ra đầu tháng 10 mình đi Đà Lạt với G cơ, nhưng ngày mình muốn đi lại trùng ngày Trung thu nên G ko đi đc, mà hiện tại thì mình có rất nhiều thứ trong đầu nên muốn đi đâu đó để đổ bớt ra, còn Tà Năng thì lại đi đúng ngày mình muốn, thế là…xách balo lên và đi thôi^^
Trước lúc đi mình lo lắm, tại Tà Năng là núi mà, nên ko biết
giải quyết vệ sinh ntn, lo nhất là cái này thôi, nhưng cuối cùng thì…hơi hôi một
chút rồi cũng qua^^
Đi chơi lần này mình thích ghê gớm, cả nhóm hòa đồng nói
chuyện, chịu chơi với nhau, giúp nhau ko bị trượt ngã (vì đi mùa mưa nên đường
đầy sình, lầy lội), nhất là khi qua suối, để các bạn nữ ko ướt giày các bạn nam
làm cầu tạm hoặc cõng các bạn nữ qua sông, làm cho cả quãng đường dài 12km đều
vui vẻ, ít mệt, ấm lòng ghê. Lòng người ấm thì nhìn đâu cũng thấy đẹp. Lúc lên
trên đỉnh núi nhìn xuống thì woaaa, từng quả núi này nối tiếp quả núi kia, xanh
một màu, dải xanh cứ nối tiếp nhau lên lên xuống xuống, đẹp gì mà đẹp, vừa đẹp
vừa mát. Thích ơi là thích. Mà trên cao trời lạnh nên mũi mình hình như bị nghẹt,
mình ko ngửi đc mùi không khí trong lành, ko ngửi thấy đc hương của hoa, hơi tiếc.
Thông thường ở thành phố thì mình hay kén ăn, lên núi rồi, đi
mệt rồi, đói rồi, bà con đưa gì cũng ăn. Ở thành phố sức mấy ăn bánh mì kẹp chả,
vậy mà lên đây ăn ngon lành. Ah ko hẳn ăn ngon lành, ăn để đỡ đói thôi chớ nếu có
món khác sẽ ko ăn món đó^^. Rồi đc ăn trứng gà luộc, ngon, ăn quýt, ăn dưa hấu,
nhất là bắp nướng, vừa nóng vừa ngon vừa ngọt, thịt heo nướng quá xuất sắc
luôn. Lúc về thành phố mình định gọi trà sữa uống cho đỡ thèm thì tự nhiên ko
thấy thèm nữa, chỉ muốn ăn dưa hấu thôi, lạ^^
Lúc cắm trại để ngủ thì trời mưa về đêm, lều mọi người đều bị
dột, ướt hết vô trong lều, làm cho túi ngủ của mình ướt luôn. Cũng vì ướt nên
mình ko thể tịnh tâm để nằm nghe tiếng mưa rơi gió giựt, cũng ko còn tâm trí để
quan tâm đàn bò vô chỗ cắm trại phá lều kiếm ăn, mình chỉ đơn giản nghĩ là nó
vô rồi nó sẽ ra thôi, ai dè sáng sớm mới đc biết anh Tùng phải đội mưa ra ngoài
3,4 lần để đuổi bò đi, cho mọi người buổi tối yên lành. Lúc nghe xong mình kiểu:
thì ra phía sau sự yên ổn của mình là sự cố gắng ko mệt mỏi của người khác. Tự
nhiên lúc đó thấy nhột nhột, mình chỉ biết than mà ko biết đến sự vất vả của
người khác. Vậy mà sáng sớm anh lại dậy sớm để lo bữa sáng cho mọi người. Thấy
thương ghê!
Ah, mình đi dịp Trung thu, tính lên núi ngắm trăng. Thì ngày
mình đi trăng với sao ra tiễn mình, đẹp. Sáng sớm ở trên núi tỉnh dậy mình vẫn
thấy trăng tròn, đẹp. Vậy mà buổi tối mừng Trung thu thì mây, thì mưa nên ko thấy
trăng, chỉ thấy le lói ánh sáng của trăng ở phía xa xa thôi. Mà thôi kệ, lên
núi ngắm trăng ko ngắm đc buổi tối thì mình ngắm buổi sáng cũng đc mà, dù sao vẫn
đc chơi rước đèn Trung thu bất chấp có trăng hay ko. Vui thôi rồi luôn^^.
Về thành phố ngồi nhớ lại 2 ngày vừa qua, mặc dù vui
hơn so với đa số những chuyến đi của mình, nhưng đâu đó vẫn còn có những nuối
tiếc. Mình nghiệm ra: thì ra thú vị hay ko đúng là do mình. Lúc mọi người nướng
đồ ăn thì mình có thể ra nướng chung cho vui, cho có trải nghiệm, lúc bò vô thì
mình cũng thử mò ra đuổi bò để biết đuổi bò ntn, để mốt kể cho con cháu nghe, trời
mưa lều ướt nhưng ko đến mức ko thể ngủ, nếu tịnh tâm lại để nghe tiếng mưa hát
gió ru thì chắc sẽ vui hơn nữa. Đều là nếu…giá mà lúc đó mình chủ động hơn. Nhưng
ko sao, mai mốt sẽ có cơ hội khác mà^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét