Thứ Ba, 10 tháng 7, 2007

ĐÓI... ĐÓI ...ĐÓI... =.=

Sáng hôm đám cưới, ko biết có phải do hồi hộp ko mà tối 2h am Trẫm mới ngủ, 5h sáng phải dậy để chuẩn bị đi rước dâu, làm cơ thể mệt mỏi hay ko, lúc lên xe, Trẫm ói 2 tăng. Bao nhiêu thức ăn được tống ra ngoài cơ thể, dạ dày trống rỗng. Trẫm cứ tưởng khi đi lễ đám cưới về sẽ được ăn. Nhưng...Chuyện ko thể ngờ trước được, vì thiếu bàn nên Trẫm phải nhường chỗ cho người ta.

Lên lầu, gặm bánh mì hồi sáng mua cho đỡ đói. Cứ nhủ trong lòng là chút xíu nữa mình sẽ được ăn bù. Ko ngờ, khi tiệc tan, tại lo tám với Mẫu hậu và hoàng tỷ dữ wá, nên quên ăn. Khi xuống dưới nhà thì bọn Hoàng đệ dứt hết rồi-->óa óa... Đói tập 2.


4h pm, Trẫm chuẩn bị trang điểm đi ăn đám cưới, cũng tự nhủ lòng mình là lên nhà hàng sẽ được ăn sau. Nhưng (lại nhưng, sao mình ghét chữ "nhưng" này dữ vậy), tại Trẫm là vua một nước nên phải ngồi tiếp khách.(--> nói vậy cho sang thôi. Thật ra, Trẫm được Mẫu hậu phân công hướng dẫn cho người ta kí tên vào " BẢNG PHONG THẦN" đặng làm kỉ niệm đó mà). Đói méo mỏ luôn mà còn phải mở miệng cười với người ta(Hông biết người ta nhìn Trẫm đang cười hay đang nhát ma họ nữa???). Nhưng Trẫm rất lạc quan, tự an ủi mình:" Sẽ được ăn thôi mà, nhanh lắm, ráng lên, ráng cười cho tươi vào để lên hình cho đẹp. Hehehe". Oh, my God! Khi người ta nhập tiệc rồi, Trẫm phải ngồi ở cái nơi chết tiệt này để chờ những người đi trễ. Ôi, đói wá, đói wá, kiếp trước Trẫm đã gây ra chuyện gì để kiếp này phải chịu "đày đọa" như thế này hở trời???? Đói tập 3


Sau khi người ta vào hết, Trẫm nhào vô bữa tiệc lẹ đến ko ngờ, chạy đi tìm Mẫu hậu liền (để hỏi Mẫu hậu ngồi chỗ nào ăn chớ). Mẫu hậu nói rất nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ nhưng đối với Trẫm giống như sét đánh bên tai: "Hết chỗ rồi con ah. Thôi, xíu nữa ngồi ăn chung với Mẫu hậu ha. Ráng đi con". Trời ơi, một xíu nữa là con xỉu liềnÔi, trước mặt Trẫm là hàng ngàn thức ăn, vừa thơm, vừa nóng, vậy mà Trẫm ko được ăn. Tức wá, tức wá.Chắc sau cái đám cưới này, Trẫm cho sản xuất bộ phim nhiều tập nhan đề:"Cơn đói của Đấng quân vương" wá.

Nghe Mẫu hậu nói như vậy, Trẫm đành lết ra đại sảnh ngồi chờ.(Đứng ở đây chút xíu nữa, chắc phải lấy mấy cái chậu để hứng nước miếng của Trẫm wá). Khi ra gần đến cửa, Trẫm gặp Hoàng đệ. Nhìn cái mặt của Trẫm là nó biết Trẫm đói liền. Nó nói đi theo nó, nó sẽ dẫn Trẫm tới bàn còn trống. Hửm, mình có nghe lầm ko? Đây là câu nói hay nhất trong ngày đó. Vậy là...Trẫm sẽ ...được ăn. HURAAAAAAAaa, được ăn rồi, được ăn rồi...Vậy là sẽ chấm dứt cơn đói hoành hành từ sáng đến giờ.aha'hahah...Mà nó đúng là Hoàng đệ của Trẫm, hiểu Trẫm nhất nhà. Nó thấy Trẫm đói wá nên dẫn Trẫm vào cái bàn ở trong góc kín, cho Trẫm tha hồ "thi triển nội lực". Để đáp lại tấm chân tình của nó, Trẫm đành dùng 12 thành công lực để thanh toán đám thức ăn có trên bàn. Trẫm ăn như rồng cuốn vậy đó. (Vua có khác). Cũng hên, lúc đó Hoàng tỷ của Trẫm cũng lo ăn (Đói wá mà!) nên ko có thời gian để ý đến Trẫm. Bởi vậy Trẫm lại có dịp "thể hiện mình". Đang "hăng say", Trẫm thấy có thằng kia cứ nhìn Trẫm hoài, ko biết là nhan sắc Trẫm wá mặn mà, hay là thấy Trẫm "nhiệt tình" wá, nó cứ nhìn Trẫm hoài ah. Thôi kệ mày, mày nhìn thì cứ nhìn, bà ăn thì bà cứ ăn. Nãy giờ bà làm duyên đủ rồi. Mày có nhìn nữa cũng vậy thôi. Ko hãm được nữa đâu. hehe...Ko biết nó có hiểu "tâm sự nặng nề" của Trẫm ko, mà thấy nó lẳng lặng...bước sang bàn bên cạnh.

Bây giờ ngồi nghĩ lại cũng vẫn còn thấy hãi hùng. Ôi sao ngày hôm đó mình lại đói đến thế. Đã vậy Hoàng tỷ của Trẫm lại đến bên Trẫm nói nhỏ nhẹ: "Heo con, sắp đến đám cưới của chị rồi đó, nhớ chuẩn bị nha!!"--> Ối giời ơi, giết Trẫm đi!!!!!!!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI

  v   Nội quy: -      Ko giả vờ hạnh phúc -      Ko giả vờ bất hạnh -      Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...