Nghe nói xưa có nàng thiếu nữ
Đi ngang qua tượng đá ven đường
Nàng ngừng chân ngước nhìn chăm chú
Đôi mắt nàng trìu mến, yêu thương
Rồi nàng ghé vào tai nói nhỏ
Tượng đá nghe đâu được vài lời
Điều nàng nói không một ai biết rõ
Bỗng bất ngờ tượng đá nứt làm đôi
Nàng bàng hoàng không tin vào mình nữa:
Pho tượng kia đã hoá thành người
Chàng đang quỳ dưới chân chàng nức nở:
“Cảm ơn em truyền sự sống cho tôi”
“Tôi vốn xưa là một chàng thi sĩ
Đã từng yêu và đau khổ vì yêu
Khi người ấy bỏ tôi theo kẻ khác
Tôi chỉ còn hoá đá đứng trông theo...”
Người thiếu nữ vô cùng bối rối
Nghe chàng trai bày tỏ nỗi lòng mình
Nàng biết rằng những lời chàng vừa nói
Đã khiến chàng đau nhói con tim
Nhưng sợ quá, nàng hoang mang bỏ chạy
Bởi tưởng chàng là một hồn ma
Chẳng quay đầu, nên nàng đâu nhìn thấy:
Khoé mắt chàng - những giọt lệ sa...
Và từ đó - thế là vĩnh viễn
Chẳng còn ai truyền sự sống cho chàng
Và từ đó - thế là vĩnh viễn
Chàng phơi mình giữa sương - gió - thời gian.
Sáng hôm sau khách ngạc nhiên nhìn thấy:
Ồ! Vì sao tượng đá lại quỳ chân?
Trên má chàng có hai dòng nước mắt?
Họ biết đâu
Tượng đá
Chết hai lần!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét