Có bao h bạn thấy mình thay đổi, cảm thấy mình xa lạ ko?
Mình thì có.
Cơ thể mình càng ngày thắm đẫm dấu vết thời gian. Mái tóc xanh ngày xưa giờ đã thành tóc muối tiêu, cơ thể thì phình to ra, lỗ chân lông nở to. Tuy xảy ra chầm chậm, nhưng mình vẫn chưa thể quen (chấp nhận) với nó.
Nhìn vào tâm hồn mình, thì mình cũng đã nhận ra, mình ko còn là mình như ngày xưa nữa. Được cái những thay đổi trong tâm hồn thì mình bít tại sao nó lợi như vậy. Nhưng cũng có những lúc giật mình, mình thật sự đã thay đổi đến vậy ư (chiều hướng xấu), ko còn là bé Múp nhiệt tình như ngày xưa nữa, ko còn đơn thuần trong sáng như xưa nữa rồi.
Mình luôn cảm thấy mình như là người mất trí, giống như thời gian của mìn có lỗ hổng, đùng, mình lớn lên, đùng, mìn gìa đi, những ký ức về ngày xưa ấy, đâu mất hết rồi. Nhiều lúc mình ngồi ôn lại, lúc 3 tuổi mình nhớ điều gì, 4 tuổi, 5 tuổi...nhưng càng nhớ thì càng thấy mơ hồ, rồi nhiều lúc ko còn nhớ nổi hiện tại của mình ra sao luôn.
Rồi mình dần dần nhận ra, hình như mình toàn chìm đắm trong suy nghĩ của mình mà ít khi để ý đến cuộc sống thực tại. Phải chăng cuộc sống thực tại quá khắc nghiệt nên mình đã chọn con đường chôn vùi mình vào những thế giới không tưởng?
Câu hỏi chưa được giải đáp nhưng mình sẽ cố gắng tìm ra câu trả lời^^
Trong đống ngổn ngang đó mình vô tình đọc được bài viết này, rồi tự nhiên thấy tự tin lạ^^
"Chúng ta luôn luôn là những con người đang-trở-thành.
Và chúng ta luôn có thể lựa chọn để bắt đầu trở thành một cái gì đó khác, nếu ta thật sự để tâm."
CHÚNG TA ĐÃ VÀ ĐANG TRỞ THÀNH CÁI GÌ? - Seth Godin
Trả lờiXóaChúng ta đã trở thành gì? (Và chúng ta đang trở thành gì?)
Mỗi một ngày trôi qua, chúng ta biến đổi không ngừng. Chúng ta xê dịch (chậm rãi) về phía con người mà cuối cùng ta sẽ trở thành.
Không phải chỉ riêng chúng ta, mà là toàn bộ các cơ quan tổ chức. Toàn bộ hệ thống chính trị. Toàn bộ nền văn hóa của ta.
Bạn có bao dung hơn con người bạn cách đây năm hay mười năm không? Có tự tin hơn? Có sẵn lòng khám phá hơn trước kia?
Bạn có đang trở nên mong manh dễ vỡ hơn? Ích kỷ hơn? Lo lắng nhiều hơn?
Chúng ta không ai sinh ra đã cộc cằn và cay đắng. Đó là kết cục, người ta trở thành như thế qua tháng năm.
Chúng ta có chủ định chọn con đường lạc quan không? Ta có háo hức rộng mở bản thân với thay đổi và cơ hội?
Mỗi một ngày trôi qua chúng ta đều đang ra những quyết định khó khăn. Với những quyết định này, ta luôn xây nên một cái gì đó: một văn hóa, một tổ chức, một cuộc đời.
Ngày hôm qua, tuần trước, từ khi ta lên mười... ta có đã và đang đặt niềm tin vào những người hỗ trợ quanh ta chăng, hay là ta chạy dần xa họ?
Người ta không nhanh chóng hay tự nhiên mà trở nên ích kỷ, thù ghét và nhiều lo lắng. Ta "biến màu", dần dần.
Hãy nghĩ đến những thế giới thê lương được mô tả trong sách hay phim ảnh, liệu thế hệ này của ta có gần giống với kết cục đó hơn một thế hệ trước đây không? Chúng ta có đang chọn cách hành động để dễ đối thoại cùng nhau hơn, tranh luận hiểu biết hơn, sống văn minh hơn không? Hay chính xác là đang theo chiều hướng ngược lại? Trượt xuống bao giờ chẳng dễ hơn leo lên...
Thương hiệu của bạn, công ty của bạn, cộng đồng của bạn: tất cả đều dồi dào nguồn lực, Thế mà tất cả có đang chơi những ván cờ với tầm nhìn hạn hẹp không?
Tưởng tượng xem, nếu ông cố tổ của bạn xuất hiện bằng máy du hành thời gian đến thăm bạn, bạn sẽ khoe với cụ điều gì? Bạn đã xây được cái gì, bạn đang xây cái gì? Khi cháu chắt chút chít của bạn nhớ về các lựa chọn chúng ta thực hiện hôm nay, vào đúng thời khắc chúng ta thật sự ra quyết định, chúng sẽ nhớ điều gì?
Chúng ta luôn luôn là những con người đang-trở-thành.
Và chúng ta luôn có thể lựa chọn để bắt đầu trở thành một cái gì đó khác, nếu ta thật sự để tâm.
Dịch: https://www.facebook.com/LifePsyEdu/?notif_t=notify_me_page¬if_id=1469506926925179
http://sethgodin.typepad.com/seths_blog/2016/07/what-have-we-become.html?fb_ref=Default
Nguồn:
Mình rất thích viết nhật ký, bởi mỗi khi ngồi đọc lại những dòng mình viết luôn thấy thích thú, lúc nào cũng: Oh, mình mà viết được những dòng ntn đó hả, hay quá hay ta ơi. Rồi cũng như có thể biết lúc đó mình ntn, mặc dù phần lớn ko nhớ nổi tại sao lại có cảm xúc như thế, chỉ có thể lờ mờ nhớ ra thoai. Nhưng dạo này lười viết rồi. Thôi kệ, rảnh thì cứ viết, viết để mốt có cái đọc :D
Trả lờiXóa