Nhân dịp...cuối tháng, ngồi viết lảm nhảm chút chơi^^
Ko bít từ khi nào, mình liên tục ngạc nhiên với những định nghĩa tưởng chừng vô cùng đơn giản, mình tưởng mình đã làm đúng với nó, nhưng khi hiểu ra bản chất của nó, thì sao nó vừa quen thuộc lại vừa như quá xa lạ.
Ví dụ như Sống trong hiện tại, sống ngay tại giây phút này. Trước đây mình cứ nghĩ sống ở thể hiện tại, tức là ngày hôm nay. Ngày hôm nay là hiện tại, miễn làm gì thì làm chỉ cần làm trong ngày hôm nay là mình đã sống đúng với thực tại. Nhưng ko phải vậy. Sống với thực tại là sống trong giây phút này: Tôi đang nói chuyện với bạn ngay lúc này, bạn đang nghe tôi nói ngay lúc này, ko phải vừa nghe đụng đến từ khóa là nhảy tới chuyện khác, lơ là người đang nói. Sống với thực tại là sống với con người bạn ở giây phút này, ko phải ở quá khứ, ko phải ở tương lai, và càng ko phải sống với những ảo tưởng bạn tự dệt ra trong đầu và bắt thực tế sống đúng theo nó, nguồn cơn của sự thất vọng. Sống ở thực tại là trung thành với cảm xúc của chính mình ngay lúc này, cảm nhận được cảm xúc của người khác ngay lúc này, ko phải ở quá khứ, và cũng ko phải ở tương lai.
Ví dụ như khi bạn muốn có sự khác biệt, bạn phải chấp nhận với sự cô đơn. Có nghĩa là, con người là duy nhất, bởi vậy bản chất của con người là cô đơn. Nhưng khi cô đơn ập đến, điều đay nghiến ở mình là: Tôi làm như vậy là đúng hay là sai? Làm sao biết nó đúng hay nó sai? Nếu như nó đúng, tại sao ta lại cảm thấy khó chịu, tại sao nó sai, ta lại cảm thấy chấp nhận được? Vậy...cảm xúc đó của ta là đúng hay sai? Người ta nói: ko hề có đúng, ko hề có sai, chỉ là có hợp lý hay ko? Thì cái hợp lý đó là sự chuyển giao của sự việc, lùi một bước là đúng, tiên một bước là sai, ở hoàn cảnh này là đúng, ở hoàn cảnh khác lại sai, đó là sự chuyển giao của sự việc. Nhưng làm sao thấy đc và gọi đc tên nó, để mình ko bị nhiễu loạn ta làm vậy là đúng hay sai?
Ví dụ như hãy yêu bản thân mình. Ôi cực kỳ khó. Yêu bản thân là phải làm đẹp cho mình, phải làm cho mình khỏe mạnh về thể chất lẫn tinh thần. Tức là phải năng đi tập thể dục nè, phải chú ý đến cơ thể nè, ko được luộm thuộm cẩu thả nà. Rồi tự nhiên mình thấy mình cuốn vô vòng xoáy: ăn gì, mặc gì, làm đẹp ra sao...Tự nhiên thấy muốn xa lánh thế giới, muốn lên rừng ở với khỉ cho lành -,-
Ví dụ như đừng định danh, đừng gán nhãn cho người khác. Bởi vì giống như đọc một cuốn sách, bạn ko thể nhớ từng câu thoại, từng chi tiết, nhưng bạn sẽ nhớ cái sườn, cái câu kết luận để làm bạn nhớ về cuốn sách. Nhưng cuộc đời con người ko hề giống cuốn sách. Bởi vì cuốn sách bạn có thể đọc từ đầu đến cuối, toàn cảnh nó đc tóm gọn cho bạn dễ hình dung, bạn có thể đánh giá được người này xấu, người này là đồ phản bội, vô ơn. Còn cuộc đời con người thì sao? Dài hơn cuốn sách nhiều, và ko thể đọc đi đọc lại để nhớ cốt truyện, ko thể hiện ra toàn cảnh để bạn đánh giá, mọi thứ đều phụ thuộc vào trí nhớ của bạn, vào những dòng nhật ký của bạn. Nhưng làm sao bạn có thể nhớ hết, làm sao bạn có thể ghi ra hết từng giây, từng phút bạn sống. Bạn ko thể ghi hết đc cuộc đời của bạn, thì còn thời gian đâu mà bạn tìm hiểu từng giây từng phút người bên cạnh của bạn ntn, họ suy nghĩ ra sao, cảm xúc ntn, cuộc đời họ ra sao...Cho nên ko thể có câu kết luận giống như trong sách được. Bởi vì khi bạn ra được câu kết luận, có thể bạn chỉ nhớ tới người đó ko hợp với bạn, nhưng tại sao ko hợp, ko hợp ntn, ... đôi khi bạn ko nhớ ra, bạn chỉ nhớ người đó ko hợp với bạn mà thôi. Rồi bạn tránh xa người ta.
Ví dụ như hãy tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Cái này làm mình nhức đầu, bởi nó ko đơn giản chỉ là câu nói: Tôi tha thứ cho bạn, mà là hành động của bạn, cảm xúc của bạn đều phải buông bỏ, thật tâm tha thứ cho người ta. Nhưng vấn đề là ta ko thể quên những điều bạn đã làm cho mình bị tổn thương, và khi nhân tố bị kích hoạt, ta sẽ ra sao? Giày vò bản thân sao: Mình đã chịu tha thứ cho ngta rồi, nhưng tại sao lại vẫn ko tin tưởng, tại sao chỉ đụng một việc nhỏ là mình lại nhớ đến những hành động gây tổn thương đó? Vậy như thế nào mới là tha thứ được cho người khác?
Và ko được lẫn lộn các nghĩa của từ với nhau, nếu ko sẽ hay hoang mang cho chính mình, cho mục tiêu của mình (Vd như hãy phân biệt rõ tiết kiệm với bủn xỉn, ôi cái này rất dễ nhầm lẫn, bởi hễ muốn tiết kiệm là y rằng có ng nói sao bạn bủn xỉn dzị -,-)
Từ từ mỗi ngày cứ sáng tỏ vài thứ, nhưng càng tỏ rùi lại càng hoang mang, ko biết ta phải làm gì bước tiếp theo?
Nhưng mình tin mỗi câu hỏi đều có được lời giải đáp. Cứ hưởng thụ quá trình tìm kiếm câu trả lời đi ^0^
Mang những niềm vui của mình đi theo chúng tôi, để nó đc lan tỏa.... Lên đường nàooo...!!!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI
v Nội quy: - Ko giả vờ hạnh phúc - Ko giả vờ bất hạnh - Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...
-
B: You could try it, if you wanted to. G: No. B: Why not? G: Because I don't know... Will you just get up? B: That's ...
-
Hôm nay mới đọc xong luôn, truyện mỏng, đọc một ngày là xong hà. Lúc đọc mình thấy rất hứng thú muốn đọc nữa, đọc nữa để biết cuối cùng như ...
-
Ngay sau khi coi phim xong, câu hỏi lớn nhất cứ vang lên trong đầu mình là: Mỗi đứa trẻ đều là món quà của Chúa, mỗi ngư...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét