Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

TA VÀ TRĂNG

Ta với Trăng ko bít có duyên với nhau từ bao giờ, chỉ nhớ ta bắt đầu để ý Trăng từ ngày cô đơn một thân một mình từ BD về nhà (có thể 3,4 năm về trước).
Lúc đó, xung quanh toàn bóng đêm, ko bít vô tình hay hữu ý, ta ngước nhìn trời, woaaaa, vầng trăng khuyết rực rỡ trên bầu trời, và...bạn đó đang  cười với mình. Nụ cười cũng rực rỡ như ánh sáng của bạn vậy. 
Lần đầu tiên ta và Trăng chính thức làm quen với nhau. 
Từ ngày đó trở đi, lúc nào vô tình nhìn lên bầu trời, ta cũng bắt gặp nụ cười toả sáng của bạn. Mỗi lần như thế ta cảm thấy lòng mình thật yên bình, yên ả, cứ thế mà đắm đuối thả hồn vào ánh trăng. 
Như ngày càng thân, Trăng cho mình xem những dáng vẻ khác của bạn, lúc tròn vằng vặc, lúc to rực rỡ, lúc nhờ những ánh sao trang điểm cho mình, lúc thì đùa giỡn với mây...Nhưng dù với bất kỳ hình dạng gì, mình thấy Trăng lúc nào cũng đẹp, cũng yên bình. 
Đối với ta, Trăng là tri kỷ, là khung trời bình yên. 
Còn ta với Nguyệt, là sự lỗi nhịp trong bản nhạc, sự bỏ lỡ ko hối tiếc. 


1 nhận xét:

  1. Kẻ “chơi trăng” (lunatic: người điên. Gốc của từ này là luna, trong tiếng
    Latin có nghĩa là mặt trăng).

    Trả lờiXóa

NHẬT KÝ TỰ DO CỦA TÔI

  v   Nội quy: -      Ko giả vờ hạnh phúc -      Ko giả vờ bất hạnh -      Hãy thành thật Con người thật biết nói chuyện, nếu ko thì...